Tình yêu và hôn nhân đều là chuyện mà mỗi người đều ngóng trông, đều hi vọng có được một cuộc hôn nhân lâu dài. Khi còn nhỏ, chúng ta học ở cha mẹ về tình yêu, nhìn thấy cãi nhau cũng nhìn thấy họ thể hiện yêu thương dành cho nhau. Cho dù thế nào mỗi chúng ta đều muốn tìm cho mình một tình yêu lâu dài trong tương lai.

Thế nhưng, tình yêu trong thực tế lại không phải lúc nào cũng như mình mong muốn, bạn vẫn sẽ có những lựa chọn sai lầm khiến bạn trải qua đau khổ không biết phải nói với ai. Có những người đi qua tổn thương một lần sẽ không bao giờ có lần nữa bởi vì họ rút kinh nghiệm mà kịp thời rút chân mình khỏi đau khổ. Thế nhưng cũng có những người dù cho họ có tổn thương hết lần này đến lần khác đều sẽ không thấy mình sai lầm, chỉ làm điều họ muốn.

Tôi có một cô em gái, em ấy 26 tuổi quyết định kết hôn, năm nay em ấy 33 tuổi vừa kết thúc cuộc hôn nhân dài 7 năm của em ấy vào tháng trước. Nói thật rằng kết quả của ngày hôm nay thật sự từ khi em ấy quyết định kết hôn tôi đã phần nào đoán được. Chỉ là điều tôi không ngờ được là em ấy có thể duy trì cuộc hôn nhân đó đến tận 7 năm.

26 tuổi kết hôn, 33 tuổi ly hôn: 7 năm hôn nhân của tôi cho bạn bài học đừng nên tái phạm - Ảnh 1
 em ấy 33 tuổi vừa kết thúc cuộc hôn nhân dài 7 năm của em ấy vào tháng trước. Ảnh minh họa: Internet

Có thể ai đó sẽ mắng tôi rằng làm sao có người nào lại nguyền rủa em gái mình như thế. Tôi đương nhiên không phải như vậy bởi vì từ ban đầu tôi đã phản đối cuộc hôn nhân của em ấy. Chỉ là cho dù tôi nổ lực ngăn cản thế nào thì cũng không cản được trái tim si mê đắm chìm vào tình yêu lúc bấy giờ của em ấy. Bây giờ em ấy hôn nhân thất bại, tôi ngoại trừ an ủi và cổ vũ cô ấy thì cũng chẳng thể giúp được gì hơn.

Tuy nhiên, tôi vẫn muốn kể câu chuyện của em gái tôi để những cô gái sắp bước vào hôn nhân và những cô gái muốn tìm tình yêu mới sau khi ly hôn xem xét. Tôi hi vọng câu chuyện này sẽ thật sự giúp mọi cô gái thận trọng hơn trong lựa chọn của mình, đừng mơ hồ phạm phải sai lầm rồi phá hủy hạnh phúc một đời của mình.

Chồng em gái tôi là một chàng trai cao 1m8, cậu ấy tốt nghiệp phổ thông thì không học lên nữa, dựa vào ngoại hình của mình mà bắt đầu làm một huấn luyện viên thể hình mà bây giờ người ta hay gọi là PT trong các phòng tập thể dục. Đây đều là những chàng trai có vóc dáng được các cô gái vô cùng yêu thích. Tôi nghĩ em gái tôi khi đó cũng bị vẻ bề ngoài của cậu ấy mê hoặc.

Tôi không nói quá đâu nhưng em gái tôi từ nhỏ cũng đã học vũ đạo nên vóc dáng cũng như khí chất đều hơn người. Từ khi hai người họ hẹn hò với nhau, em gái tôi liền cảm thấy đây là người đàn ông rất ấm áp, mỗi khi gặp em ấy đều sẽ nói những lời ngon ngọt, lãng mạn. Thật sự thì em gái tôi là người bạn gái thứ ba của cậu ấy, trước đó cậu ấy từng yêu qua hai cô gái, cũng không biết vì nguyên nhân gì mà chia tay.

Em gái tôi nhìn thấy trong lòng tuy rằng đau nhưng vẫn tự nhủ rằng đàn ông không phải đều như vậy, không sao cả, kết hôn rồi sẽ tốt hơn. Nhưng em ấy lại chẳng ngờ tới rằng sau khi kết hôn cậu ấy không hề thay đổi gì cả. Thậm chí trong lúc em ấy mang thai mà ngoại tình.

Tôi đã nói rằng nghề nghiệp của chồng trước em ấy là một huấn luyện viên thể hình, cậu ấy có tính cách ngông cuồng, tự đại, ngạo mạn. Hơn nữa còn thích dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, không sợ ai. Cậu ấy cùng em gái tôi yêu nhau nửa năm, có một lần cãi nhau, em gái tôi mắng cậu ấy là đồ thất học, không ngờ chọc vào chỗ đau của cậu ấy, cậu ấy liền tát em gái tôi một cái. Sau đó lại giả mù sa mưa dỗ dành em gái tôi nói rằng bản thân sai rồi, là do cậu ấy quá kích động.

Cũng không hiểu lúc đó em gái tôi nghĩ thế nào lại tha thứ cho cậu ấy. Có thể em ấy cũng cảm thấy mình không đúng. Thế nhưng tính xấu ấy sau khi kết hôn lại ngày một hiện rõ, mỗi lần cãi nhau cậu ấy đều đánh em gái tôi.

Ngoài ra, cậu ấy còn nổi tiếng là đứa con hiếu thảo. Lý do mà cậu ấy không học lên đại học thật ra cũng do mẹ cậu ấy mà ra. Từ nhỏ đến lớn nuông chiều cậu ấy đến mức không nhìn nổi con trai chịu được chút khổ nào, nâng niu trong lòng bàn tay. Vậy nên có thể tưởng tượng được học hành nhất định không thể bằng người khác.

Thế nhưng ở một góc độ khác, mẹ cậu ấy lại thành công, sự hi sinh của bà được đền đáp bởi bà nuôi được một đứa con trai đúng nghĩa hiếu thuận với bà. Bất kể ai cũng không được nói mẹ cậu ấy sai. Nhớ đến có lần trước khi kết hôn, em gái tôi đúng dịp sinh nhật bà ấy đến nhà ăn cơm, em ấy không đem theo quà có thể thấy rõ bà ấy liền không vui, sau đó cậu ấy liền mắng em gái tôi vô dụng.

26 tuổi kết hôn, 33 tuổi ly hôn: 7 năm hôn nhân của tôi cho bạn bài học đừng nên tái phạm - Ảnh 2
một ngày bạn tìm được người xứng đáng cùng bạn đến bạc đầu, bầu bạn cùng bạn. Ảnh minh họa: Internet

 

Sau khi kết hôn, em gái tôi ở trong nhà mẹ chồng càng không dám thở mạnh, không cẩn thận chút liền bị bà ấy ức hiếp, chồng về nhà cũng không phân trắng đen mắng em ấy một trận. Kiểu nói chuyện không suy nghĩ chính là nói tới cậu ấy, có người thấy không có chuyện gì nhưng trong mắt người khác lại là không có giáo dục.

Phẩm hạnh của người đàn ông là điều rất quan trọng. Nếu như mọi người đều cho rằng không có vấn đề thì người đó tuyệt đối không sao. Thế nhưng lúc trước không biết có bao nhiêu người khuyên can em gái tôi, hi vọng em ấy không nhảy vào hố lửa mà suy nghĩ kĩ lưỡng nhưng vô ích. Em gái tôi khi ấy vì mê đắm trong những lời ngon ngọt của đối phương giống như trúng độc vậy, không cách nào có thể tỉnh táo.

Sau khi kết hôn, cậu ấy càng thể hiện rõ tính cách gia trưởng, tất cả mọi chuyện đều không hề thương lượng qua với em gái tôi, mọi chuyện đều tự mình quyết định, mặc kệ đúng sai. Từ từ em gái tôi dần cảm thấy mình giống như không hề tồn tại trong nhà, không có tiếng nói, chỉ biết phục tùng.

Lần đầu tiên em gái tôi dắt cậu ấy về nhà ra mắt cha mẹ, mới đầu cậu ấy còn rất khách khí, hiền lành. Tôi lại nghĩ không quá một tiếng cậu ấy chắc chắn không thể diễn nổi, bắt đầu gác chân hút thuốc, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng cười kỳ lạ.

Khi các món ăn được đưa lên, cậu ấy cũng không hề kiêng dè, muốn ăn gì liền gắp cái đó không hề nhìn trước ngó sau. Lúc đó tôi liền chỉ muốn tát cho cậu ấy vài bạt tai cho cậu ấy biết đây không phải nhà của cậu ấy và trước mặt cũng chẳng phải mẹ cậu ấy, không được thô lỗ như vậy.

Trước khi kết hôn đã như vậy, sau khi kết hôn có thể tưởng tượng được, 7 năm kết hôn, em gái tôi chỉ về nhà vài lần chúc Tết cha mẹ, trong mắt cậu ấy vốn dĩ không hề có cha mẹ vợ, không có chút lễ phép nào.

Mỗi một cuộc hôn nhân thất bại đều có lý do của nó chỉ là một vài người không muốn thừa nhận. Đây chỉ là bạn tự huyễn hoặc bản thân, vì yêu mà mù quáng, không chịu thừa nhận chính mình ngốc nghếch, không muốn bị người khác chê cười.

Cái gì cũng có thể thay đổi nhưng tính cách con người lại rất khó thay đổi. Bạn lựa chọn người kết hôn thế nào thì nhất định sẽ phải trải qua cuộc hôn nhân như vậy. Ngộ nhỡ bất hạnh gặp phải sai người, bạn cũng đừng nên trách bất cứ ai, muốn trách hãy trách bản thân mình, là do bản thân mình bị tình yêu che mù mắt.

Trải qua một vài chuyện sẽ khiến chúng ta hiểu rõ một vài bài học giúp chúng ta sau này trong chuyện tình cảm sẽ lựa chọn cẩn thận hơn. Thế nhưng có người sẽ nói rằng bước vào tình yêu rồi ai có thể quan tâm được nhiều đến vậy, nghĩ nhiều sẽ đánh mất đi tình yêu của mình.

Đúng vậy đấy. Khi bước vào tình yêu rồi ai mà không trở nên mơ hồ, không phân định được đúng sai. Tôi chỉ hi vọng rằng mỗi người đều có thể "cầm lên được bỏ xuống được". Nói cách khác là sau khi ly hôn có thể mau chóng bước ra khỏi đau khổ, không nên vướng mắc chuyện cũ mãi bởi vì sai lầm đã qua đều cho chính mình lựa chọn.

Giống như em gái tôi, tôi hi vọng cô ấy có thể nhìn rõ bản chất của sự thật, không nên bị ám ảnh bởi cuộc hôn nhân ấy, phấn chấn tinh thần, dùng tâm trạng tốt nhất để đón nhận người tiếp theo có thể mang đến hạnh phúc thật sự cho em ấy.

Tin rằng sẽ có một ngày bạn tìm được người xứng đáng cùng bạn đến bạc đầu, bầu bạn cùng bạn.