Mấy ngày hôm nay tôi thấy chị như người thất thần, chị ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ của bệnh viện với ánh mắt xa xăm, tủi nhục. Thỉnh thoảng chị lại nhoẻn miệng cười, không một ai dám lại gần hỏi han chị, người ta cũng không nhìn thấy hình ảnh người chồng tất bật đi ra đi vào chăm sóc cho vợ như những cặp vợ chồng khác. Hình ảnh mà tôi thấy giờ đây là một người đàn bà trong lòng đầy một nỗi căm hận.

Rồi người ta bảo với tôi chị được xuất viện. Vậy mà trái ngược với vẻ mặt vui mừng thay cho chị của tôi thì ai cũng u sầu, mãi lâu sau bác Huế cất tiếng nói “Nó chuyển sang viện tâm thần để tiếp tục theo dõi” Tai tôi ù đi vì sốc, đúng là người phụ nữ bất hạnh. Bác Huế tiếp lời “Đến hôm nay vẫn chưa nhìn thấy mặt mũi chồng nó ra làm sao, khổ thân con bé”. Tất cả chúng tôi, ai nấy đều thương thay cho chị, thương cho kiếp đàn bà như cánh bèo trôi.

“Đến hôm nay vẫn chưa nhìn thấy mặt mũi chồng nó ra làm sao, khổ thân con bé” - Ảnh minh họa: Internet

Ai đó kể tôi nghe rằng anh chị yêu nhau từ khi còn ngồi trên giảng đường đại họ. Những ngày tháng yêu thương nồng cháy đầy ngây dại đó thôi thúc cả hai về chung một nhà sau khi ra trường. Đám cưới được diễn ra trước sự chúc phúc của gia đình họ hàng hai bên. Những tưởng cuộc sống sẽ màu hồng và viên mãn khi cả hai về chung nhà và cùng nhau phấn đấu vì tương lai. Cho đến khi chị mang thai tháng thứ 7 thì phát hiện bí mật động trời anh ngoại tình với cô bạn thân của mình.

Lao ra ngoài trời mưa như một con thiêu thân, bỏ mặc lời van xin của anh hy vọng được chị giải thoát để được đến với người tình. Và rồi tai nạn ập đến với chị trong lúc băng qua đường để đi tìm cô bạn thân hỏi rõ ngọn ngành. Chị mất đi đứa con chưa trào đời trong dằn vặt. Nằm trên giường bệnh mà nước mắt chị lưng tròng, nghĩ về người đàn ông ngày đêm vẫn đầu ấp tay kề và những khoảnh khắc anh cũng làm như vậy bên người tình do chị tự tưởng tượng ra.

Thiết nghĩ nếu đã cướp đi của chị người chồng ngày ngày vẫn nói lời mật ngọt giả tạo với chị thì cũng nên để lại cho chị đứa con. Có lẽ ông trời đã quá nghiệt ngã với chị khi nỡ cướp hết tất cả mà không mảy may nghĩ rằng chị sẽ sống ra sao khi không còn chỗ dựa nào?

Đôi khi vì không muốn đối diện với thực tại, muốn trốn chạy khỏi quá khứ đau lòng đó nên người ta chọn cách “điên”. Thử hỏi một người đàn bà phải mạnh mẽ đến đâu mới vượt qua được nỗi đau khi để mất chồng trong chính tay người bạn thân mình và đánh mất cả đứa con chưa kịp trào đời?

Đôi khi vì không muốn đối diện với thực tại, muốn trốn chạy khỏi quá khứ đau lòng đó nên người ta chọn cách “điên” - Ảnh minh họa: Internet

Nếu là chị, có lẽ tôi cũng không đủ can đảm để đối mặt với thực tại, lựa chọn đường lui cho mình bằng cách trở thành một người vô lo, vô nghĩ thật sự hạnh phúc hơn rất nhiều.

Hôn nhân giống như việc đánh một ván bài, ai may người đó thắng. Và tuyệt nhiên người nào yêu nhiều hơn người đó là kẻ yếu thế. Một khi tình yêu được cho đi quá nhiều thì tự khắc đối phương sẽ cảm nhận nó như một thứ bản năng và không cần được đền đáp. Chính vì lẽ đó, phụ nữ hãy học cách yêu thương bản thân mình trước khi yêu thương người khác.

Thương chị bao nhiêu thì tôi hận những người đàn ông như chồng chị bấy nhiêu, người đàn ông vô trách nhiệm và không có một chút tình nghĩa. Tôi quyết định vào thăm chị sau rất nhiều đắn đo, nhìn chị từ đằng xa với nụ cười ngây ngô mà nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Có lẽ sau tất cả những gì chị cần cũng chỉ là sự thanh thản từ tận đáy lòng mình. Quá khứ có ra sao, hiện tại có nghiệt ngã như thế nào thì chị hãy luôn giữ nụ cười đó trên môi. Rồi một ngày kia khi bản thân chị tự tha thứ được cho mình, chị sẽ lại mở lòng đón nhận những yêu thương mà vốn dĩ chị xứng đáng có được, chị nhé!