Tôi là người dân tộc Mường, 39 tuổi, làm trưởng phòng trong một cơ quan nhà nước. Tôi có vợ và 2 con gái, đứa lớn 10 tuổi, đứa nhỏ 5 tuổi. Vợ tôi không được học hành nhiều, gia cảnh nghèo khó, ở cùng bác họ từ nhỏ để phụ việc kinh doanh. Cuộc sống của vợ chồng tôi tuy không dư giả nhưng cũng đủ để lo cho các con. Trong quá trình chung sống, càng ngày tôi càng nhận ra vợ là một người dối trá, bảo thủ, giả tạo, hẹp hòi và thô lỗ. Cô ấy luôn tỏ thái độ hằn học, dè bỉu và coi thường gia đình chồng, cho rằng tôi ngu đần (mặc dù cô ấy mới chỉ học hết lớp 3, trong khi gia đình tôi người kém nhất cũng qua phổ thông trung học). Cô ấy không quan tâm đến gia đình nhà chồng, thậm chí còn tỏ ra khó chịu khi ai đó bên nhà chồng đến chơi.

Vợ luôn cho rằng tôi là người ngu đần - Ảnh 1
Ảnh minh họa

Ngày lễ Tết cô ấy không đi thăm hỏi, hay ngay khi bên nhà chồng có đám hiếu đám hỷ cô ấy cũng coi như không. Trong nhà cô ấy tự cho mình quyền quyết định mọi việc, muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm, muốn thức hay ngủ tùy ý. Tôi nhiều lần khuyên nhủ, nhờ các bác bên vợ khuyên bảo mà vẫn không có thay đổi gì. Nhiều lần gia đình tôi xảy ra cãi vã. Quả thực tôi không còn gì để nói về vợ nữa, gần như buông xuôi vì bất lực. Tôi định sẽ ly hôn nhưng nghĩ thương 2 đứa con, nhất là khi chúng lại là con gái. Tôi biết vợ cũng không còn tình cảm gì nhưng vì các con tôi vẫn còn do dự. Xin quý báo cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.