Truyện kể rằng có một anh tài xế chuyên phụ trách chở bệnh nhân tâm thần cho bệnh viện tâm thần. Trong một lần đón bệnh nhân về bệnh viện, do sơ ý anh để lạc mất ba bệnh nhân. Vì để bảo toàn công việc của mình, anh lái xe đến trạm xe bus gần đó rồi mời chào khách đứng đợi bắt xe sẽ chở miễn phí cho những ai về cùng đường. Sau cùng, anh lừa được ba người lên xe rồi chở thẳng về bệnh viện. 

Và sau cùng, trải qua rất nhiều nỗ lực và thời gian cực khổ, ba người họ mới có thể thoát khỏi trại tâm thần.

Khi được tha khỏi trại, các phóng viên biết chuyện mới tìm họ phỏng vấn. Và sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn ba người.

– Phóng viên: Khi anh bị đưa vào trại tâm thần, anh đã dùng cách nào để tự giải cứu mình?

Người hiểu bạn thì không cần giải thích, người không hiểu giải thích cũng chỉ mất công - Ảnh 1

1. Phỏng vấn anh chàng định luật học

– Anh chàng định luật học: Tôi nói: “Trái đất này hình cầu”, đây là một câu nói chân lý. Tôi nghĩ người nói lời chân lý ắt không thể nào là người mắc bệnh tâm thần được đúng không?

– Phóng viên: Vậy anh đã thành công?

– Anh chàng định luật học: Không, khi tôi nói câu này đến lần thứ 14 thì nhân viên y tá liền chích cho tôi một mũi tiêm vào mông.

2. Phỏng vấn anh chàng chuyên gia xã hội học

– Phóng viên: Vậy còn anh, anh đã làm cách nào để cứu mình?

– Anh chàng chuyên gia xã hội học: Là anh nông dân đã thoát khỏi đó thành công và báo cảnh sát đến cứu tôi và anh chàng định luật học ra.

– Phóng viên: Phải chăng lúc đó anh cũng từng tìm cách cứu mình?

– Anh chàng chuyên gia xã hội học: Đúng vậy, tôi nói với các bác sỹ và nhân viên y tá ở đó rằng tôi là một chuyên gia xã hội học. Tôi nói tôi biết cựu tổng thống Mỹ là Bill Clinton, còn cựu thủ tướng Anh là Tony Blair, khi tôi nói đến các tên các vị lãnh đạo tinh thần của các đảo nam Thái Bình Dương thì bọn họ liền tiêm cho tôi một mũi. Sau đó tôi không còn dám nói gì nữa.

– Phóng viên: Vậy anh chàng nông dân đã làm cách nào để cứu các anh ra?

– Anh chàng chuyên gia xã hội học: Sau khi cậu ta vào đó, cậu ta không nói gì cả, đến lúc ăn cơm thì cậu ta ăn, đến lúc đi ngủ thì đi ngủ. Khi y tá giúp cậu ta cạo râu thì cậu ta nói lời cảm ơn, đến ngày thứ 28 thì cậu ta được thả ra khỏi trại tâm thần.

Người hiểu bạn thì không cần giải thích, người không hiểu giải thích cũng chỉ mất công - Ảnh 2

Sau khi phỏng vấn, phóng viên phải cảm thán mà thốt lên rằng: “Một người bình thường mà muốn chứng minh mình là người bình thường quả là khó phi thường. Có lẽ chỉ một người không chứng minh mình là người bình thường mới là bình thường”.

Thực ra trên đời rất nhiều lúc mọi chuyện chỉ diễn ra trong sự im lặng, mà người khác không hề biết đến. Chúng ta không cần phải nói ra đã làm gì, vì ai, như thế nào, bởi vì đôi lúc mọi sự biện minh giải thích đều là vô nghĩa. Bởi vì cho dù chúng ta có làm đến đâu, giải thích đến mức nào, có một số người cũng mãi mãi chỉ thấy được những gì họ muốn thấy. Thế nên đôi lúc chúng ta không cần phải biện minh cho bản thân mình quá nhiều, chỉ cần chúng ta hiểu rõ bản thân mình làm gì và vì ai, vậy là đã đủ rồi…

Thực ra trên đời rất nhiều lúc mọi chuyện chỉ diễn ra trong sự im lặng, mà người khác không hề biết đến. Chúng ta không cần phải nói ra đã làm gì, vì ai, như thế nào, bởi vì đôi lúc mọi sự biện minh giải thích đều là vô nghĩa. Bởi vì cho dù chúng ta có làm đến đâu, giải thích đến mức nào, có một số người cũng mãi mãi chỉ thấy được những gì họ muốn thấy. Thế nên đôi lúc chúng ta không cần phải biện minh cho bản thân mình quá nhiều, chỉ cần chúng ta hiểu rõ bản thân mình làm gì và vì ai, vậy là đã đủ rồi…