Trò chơi “kỳ dị” của ông với đứa cháu 5 tuổi

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình lễ giáo, chung sống cùng nhau với ba thế hệ. Theo đó, người già nhất là người có tiếng nói nhất, uy quyền nhất, trẻ con nhất nhất phải nghe theo người lớn, không cự cãi, tôn ti trật tự rõ ràng.

Thời ấy, cũng như bao gia đình khác, bố mẹ tôi phải lao vào công cuộc kiếm tiền để nuôi sống cả nhà. Bố mẹ dường như không mấy góp mặt trong sự lớn lên của chúng tôi.

Chúng tôi ở nhà cùng ông bà, đứa lớn ẵm trông đứa nhỏ. Lúc bấy giờ, tôi là đứa nhỏ nhất trong nhà.

Vì là đứa cháu nhỏ nhất nhà nên tôi được ông nội cưng chiều nhất. Ông là người lớn nhất nhà nên mỗi lần bị anh chị lớn trêu ghẹo thì tôi lại mếu máo mách ông và ông lại đứng ra bênh vực tôi, nạt nộ kẻ bắt nạt khiến tôi rất hả hê.

Ông rất chiều tôi, mua cho tôi nhiều bánh kẹo, kem que, quà vặt. Cuộc sống thiếu thốn, nghèo khó, trẻ con có tấm bánh viên kẹo là quý lắm.

Ai nhìn vào cũng thấy tôi là đứa trẻ may mắn, được cưng chiều nhất, hạnh phúc nhất. Tôi cũng thấy vậy - cho đến khi tôi 5 tuổi.

Kỳ 2: Ông nội xâm hại cháu ruột từ lúc 5 tuổi, rùng mình lời kể người trong cuộc  - Ảnh 1
Kẻ xâm hại trẻ có thể là chính người thân trong nhà. Ảnh minh họa. 

Hôm ấy, cả nhà đi vắng hết, chỉ còn mình tôi và ông ở nhà, ông đã rủ tôi vào giường ông chơi. Tôi không rõ chơi trò gì, chỉ nhớ đó là “trò chơi kì dị” nhất mà tôi biết. 

Sau đó, tôi định mách mẹ nhưng ông đã kịp trấn an và bảo tôi im lặng thì sẽ đưa tôi đi mua kem. Tôi đồng ý.

Sau lần đó, tôi và ông có một mối liên hệ đặc biệt hơn hẳn, một bí mật chỉ hai người biết. Ông coi tôi như một người tình bé bỏng, ông chiều tôi hơn trước rất nhiều.

Thật may vì sau đó tôi vào học lớp 1 nên ở trường nhiều, đi học về thì lúc nào cũng có người ở nhà nên ông không thể "chơi trò chơi bí mật".

Tuy nhiên, khi ông dắt tôi đi bộ đi học và đón tôi từ trường về nhà, ông liên tục dùng những câu chế tục tĩu để hát. Ông còn dùng những động từ, âm thanh trong truyện tranh tôi yêu thích để diễn tả cái “trò chơi kì dị” đó cho tôi nghe.

Những ngày tháng tự biến mình thành “đàn ông”

Đến khi tôi học lớp 3, tôi đã tự tìm hiểu sách vở và biết chính xác “trò chơi kì dị” của ông với mình là điều sai trái. Tuy nhiên, vì ông lớn nhất nhà nên đứa trẻ non nớt như tôi nghĩ dù tôi có nói ra với bố mẹ thì cũng không thể làm gì ông cả.

Chính vì thế tôi thu mình lại, tôi tránh tiếp xúc với ông hết sức có thể dù ông luôn tìm cách dụ dỗ. Tôi xin bố mẹ tự mình đi bộ đến trường chứ không cần ông đưa đón nữa.

Tôi cảm thấy mình thật tội nghiệp khi mới ba cái tuổi ranh mà bị già trước tuổi, đã biết những thứ không nên biết, đã phải gồng mình che giấu một sự thật kinh khủng, phải gắng gượng nghĩ cách để tự bảo vệ mình.

Kỳ 2: Ông nội xâm hại cháu ruột từ lúc 5 tuổi, rùng mình lời kể người trong cuộc  - Ảnh 2
Bị xâm hại, không thể nói với ai, tôi sống thu mình lại. Ảnh minh họa. 

Hết cấp 1 và vào cấp 2, trường ở xa hơn nên tôi không thể tự đi bộ được nữa mà phải đi xe đạp. Buồn thay, tôi lại không biết đi xe đạp như chúng bạn nên ông một lần nữa được cả nhà tín nhiệm đưa đón tôi đi học.

Cơn ác mộng lại đến với tôi, khi trên xe đạp, ông lại quấy rối tôi, không chỉ hành động mà còn cả lời nói của ông. Nó thực sự ám ảnh tôi cho đến tận bây giờ.

Chính vì quá sợ hãi, tôi bắt mình phải tập đi xe đạp, dù đã ngã trầy xước nhiều nhưng tôi vẫn kiên trì sao thoát khỏi việc phải để ông đưa đón.

Hè lớp 7 tôi đã biết đi xe đạp và có thể tự đến trường. Tôi thành thiếu nữ khi học lớp 8, cơ thể nở nang hơn hẳn đám con gái trong lớp, cộng với hình thức xinh xắn và là cây văn nghệ của trường nên tôi được đám bạn coi là hoa khôi.

Khi nhận được sự quan tâm của bạn khác giới, tôi bắt đầu cảm thấy đám con trai trong lớp nhìn mình với ánh mắt khác trước nên rất sợ hãi. Từ đó chúng tôi không còn nô nghịch với nhau như trước kia nữa.

Tôi bắt đầu sợ những tiết thể dục. Mỗi ngày có tiết thể dục, tôi lại lấy khăn, vải quấn kĩ ngực mình cho xẹp xuống, đi đứng cũng gù gù, không dám thẳng lưng ưỡn ngực như trước. Cố gắng khoa chân múa tay tỏ vẻ mạnh mẽ như một thằng con trai để hòa vào đám bạn.

Thế nhưng, giấu ở trường nhưng lại chẳng thể giấu khi ở nhà. Tôi vẫn luôn là mục tiêu của ông nội.

Cuối năm tôi học lớp 9, ông tôi bị ung thư giai đoạn cuối. Trong những ngày cuối đời, ông vẫn gọi tôi vào xoa bóp cho ông và vẫn không quên sờ soạng đứa cháu ông cưng chiều nhất.

Ngày ông mất, trong tôi là một mớ cảm xúc hỗn độn, tôi vừa khóc thương đau buồn nhưng cũng lại vui mừng thở phào nhẹ nhõm, rồi tôi lại dấy lên sự căm hận, rồi lại tự trách mình….

Ông mất, không còn ai quấy rối tôi nhưng việc tự phòng vệ đã làm tôi mang theo cá tính mạnh cho đến khi trưởng thành. Bạn bè gọi tôi là “đàn ông” vì hình thức và tính cách của tôi. 

Tôi mang theo bí mật cùng với hình thành tính cách tự vệ từ đó cho đến khi trưởng thành, tạm quên đi nỗi sợ mang tên “ông nội”.

Ngày sang cát ông, nhìn nắm xương tàn đen đen trắng trắng lập lờ sau ánh đèn leo lét, tôi đã lẩm bẩm nhỏ nhưng tôi nghĩ ông sẽ nghe thấy, rằng: “Ông yên nghỉ đi, cháu tha thứ cho ông”. Tôi những tưởng mình đã quên và tha thứ cho ông nhưng thỉnh thoảng trong một giấc mơ nào đó, ông trở về như một cơn ác mộng, ông rình rập tôi, đuổi theo tôi để thực hiện tiếp những hành vi đồi bại.

Trong mơ tôi vẫn thực sự hoảng loạn, nhưng tôi không như cô bé yếu đuối ngày xưa chỉ biết im lặng, tôi của lúc này đã lớn, trưởng thành và dám chống lại ông. Tôi hét lên hô hoán, tôi cố sức đẩy ông ra, tôi có sức chạy, tôi có sức chống trả và quan trọng hơn, tôi đã hiểu mình có quyền chống lại sự áp chế của ông.

Nỗi sợ hãi không mấy ai thấu hiểu

Khi có người yêu đầu tiên và lần đầu gần gũi, tôi vô cùng ngạc nhiên vì cái ngàn vàng của mình đã không còn. Bởi trong trí nhớ của tôi, từ lần đầu tiên tôi có ý thức về trò chơi kì lạ của ông, ông chưa thực sự xâm hại tôi mà mới chỉ là những hành động động chạm bên ngoài.

Vậy sao tôi lại "mất"? Tôi "mất" từ bao giờ? Tôi vô cùng thắc mắc…

Mãi sau đấy khi đã có chồng con, khi tôi đã trải qua thêm vô số những thứ kinh khủng khác mà cuộc đời giáng xuống, tôi mới có thể mạnh mẽ, dũng cảm mà bình tĩnh kể lại cho mẹ tôi nghe cái bí mật kinh khủng ấy. Khi ấy tôi cũng đã xấp xỉ 30. 

Kỳ 2: Ông nội xâm hại cháu ruột từ lúc 5 tuổi, rùng mình lời kể người trong cuộc  - Ảnh 3
Nước mắt, nỗi đau của mẹ khi con biết con bị xâm hại tình dục. Ảnh minh họa.

Khi tôi thản nhiên kể về bí mật của mình, mẹ đã khóc và vô cùng ân hận vì bao lâu không hề biết gì.

Mẹ đau đớn nhớ lại hồi tôi còn bé tí vẫn chưa biết nói, một lần mẹ gọi tôi vào vệ sinh cơ thể trước khi đi ngủ thì tôi gào khóc nhất định không cho mẹ đụng vào người mặc dù bình thường tôi rất ngoan.

Giờ nhớ lại, mẹ mới hiểu ra có lẽ những hành động không đúng mực của ông đã ám ảnh từ khi tôi còn chưa biết nói… Vì thế, tôi sợ không cho ai đụng vào người. Tôi cảm thấy đau đớn vô cùng và xót xa cho chính mình.

Tuy nhiên, thời điểm tôi còn nhỏ không như bây giờ, “ấu dâm” thời ấy là một từ chưa được định nghĩa nên ngoài việc im lặng ra thì tôi không biết phải làm gì khác.

Chỉ là, nó trở thành một cục đá nặng trĩu đè nặng trong lòng đứa trẻ cho đến khi nó trưởng thành. Và khi tôi trưởng thành, cục đá đó đã trở thành một nỗi ám ảnh ăn sâu trong tiềm thức, trong mỗi giấc mơ. 

Có lẽ đến tận thời điểm này, khi định nghĩa “ấu dâm” được khui ra, rất nhiều người dám lên tiếng và xã hội đã dậy sóng để bảo vệ những người như tôi. Tôi hiểu ra và thấy mình như dũng cảm hơn, có dũng khí để chống lại những cái xấu thay vì im lặng.

Mỗi khi đọc những tin về xâm hại, về ấu dâm, nhất là hung thủ là người thân trong nhà, tôi lặng đi, đồng cảm với nạn nhân và lại dấy lên sự phẫn uất. Từ khi nào, ngôi nhà, học đường không còn là chốn an toàn của con trẻ?

Làm gì để cứu con khỏi "quỷ ấu dâm"?

Tôi nghĩ sẽ còn rất nhiều những người thân bệnh hoạn, biến thái mới thực sự nguy hiểm với con trẻ bởi môi trường tin tưởng của gia đình, bởi vòng tròn khép kín và bởi sự chủ quan của bố mẹ, người nhà.

Tôi, là một nạn nhân của ấu dâm bởi ông nội, tôi đã tự mạnh mẽ sống dù không ít lần lên kế hoạch tự tử, nhưng tôi đã tự mình vượt qua.

Khi đã là một người mẹ, tôi nhận ra vai trò của người mẹ trong những việc như thế này. Tôi đã quá thấm thía những hậu quả kinh hoàng của ấu dâm và đủ từng trải để hiểu sự nguy hại, ảnh hưởng của nó. Làm gì để cứu con thoát khỏi mối nguy xâm hại tình dục luôn là trăn trở của biết bao bà mẹ thời nay. 

Kỳ 2: Ông nội xâm hại cháu ruột từ lúc 5 tuổi, rùng mình lời kể người trong cuộc  - Ảnh 4
Trẻ có thể bị xâm hại từ sự chủ quan của người lớn. Ảnh minh họa.

Làm mẹ, đừng chủ quan, đừng bỏ qua những bất thường mà mình cảm nhận ở con. Mỗi khi vệ sinh cho con, tôi luôn kiểm tra xem vùng kín có gì bất thường hay không, hỏi han con có bí mật gì muốn bật mí không và tuyệt đối không để con một mình với người lạ…

Chia sẻ câu chuyện của mình, tôi mong các bậc phụ huynh hãy nhìn nhận lại có điều gì bất ổn đang xảy ra với con mình không?

Tôi mong mỏi xã hội đồng lòng lên án và có những hình phạt thích đáng để những kẻ đang có ý định làm việc đồi bại sẽ thấy sợ, không dám ra tay gây tổn thương nghiêm trọng cho những đứa trẻ. Có như vậy, gia đình mới thực sự là một mái ấm của con trẻ.

*Tên nhân vật đã được thay đổi

Mối lo xâm hại tình dục đến từ người thân trong gia đình luôn khiến nhiều bà mẹ nhức nhối tâm can. Luật sư nói gì về vấn đề này?

Mời độc giả Phụ nữ Sức khỏe đón đọc Kỳ 3: Vui đời mẹ, đời con thành đống tro tàn vì "quỷ ấu dâm"