Ung thư tái phát

Bé Hoàng Anh Việt (11 tuổi sống tại thôn 4, xã Sơn Mỹ, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận) bị bệnh ung thư máu từ khi mới 7 tuổi.

Khi chúng tôi tới Khoa Nhi BV Ung Bướu TP.HCM thăm bé Hoàng Anh Việt, chị Lan người nhà bệnh nhân dẫn tôi đến tận chỗ bé đang nằm. Chị Lan nói: “Bé Việt này vào viện cùng với con tôi từ 4 năm trước cơ. Sống ở đây lâu năm, chúng tôi hiểu rõ hoàn cảnh của nhau. Mẹ bé nợ ở quê cũng nhiều, rồi lúc khó không có tiền mua thuốc lại mượn chị em trong phòng rồi trả sau. Lần này bé bị tái lại, mấy tháng nay phải xài thuốc đắt tiền. Mới đây, không có tiền mẹ bé cũng phải vay mượn”.

Bé Hoàng Anh Việt đang cần tiền để điều trị bệnh.

Bé Hoàng Anh Việt phát hiện bệnh ung thư máu từ cách đây 4 năm. Sau một năm điều trị bằng nhiều toa thuốc, khi sức khỏe tạm ổn, bác sĩ chuyển bé qua điều trị duy trì tái khám 1 hoặc 3 tháng/lần.

Bé Việt được về nhà sống với gia đình, mọi người thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng 3 năm sau, bé bị tái lại với triệu chứng đau đầu, ói, mắt mờ. Sau khi bác sĩ thăm khám kết quả, bé bị di căn não phải nhập viện điều trị. Số nợ nần chữa bệnh lần trước trả chưa xong, gia đình lại tiếp tục vay nóng mấy triệu đồng đưa con nhập viện. Đến nay, số tiền ít ỏi đó không còn, cha mẹ Việt không biết làm thế nào để cho con chữa bệnh tiếp.

Cha mẹ nghèo nhìn con ứa nước mắt

Anh Hoàng Ân Nghĩa và chị Trương Thị Mỹ Nhung có hai đứa con, đứa nhỏ mới 16 tháng tuổi đang phải gửi bà ngoại nuôi giùm. Anh Nghĩa bao năm nay vẫn làm thuê để kiếm tiền nuôi vợ con. Từ công việc làm cỏ mì, bón phân, phun thuốc anh đều nhận chỉ mong sao có tiền lo cho gia đình.

Trời không chiều lòng người nên bao năm nay, vợ chồng anh vẫn chưa thoát khỏi cảnh nợ nần, túng bấn. Trước đây, anh chị mướn đất trồng mì, trồng được 2 năm do mì rẻ, trồng không có lời nên phải trả đất đi làm thuê. Con bệnh điều trị lâu dài tốn kém nên mãi họ không thoát khỏi đói nghèo.

Lần này, nghe bác sĩ thông báo Hoàng Anh Việt tái phát di căn não phải nhập viện, chị không cầm được nước mắt, bởi chị hiểu được quãng đường gian nan trước mắt đang chờ đón gia đình mình khi kinh tế đã kiệt quệ.

ấy hôm nay cháu trở nặng, tôi nhìn con nằm thiêm thiếp mà không kìm được nước mắt. Cháu sốt, phải thở oxy, lúc tỉnh lúc mê cháu chỉ gọi được mẹ ơi. Bố cháu cũng phải bỏ công việc lên phụ tôi chăm sóc, canh ngày canh đêm. Giờ chẳng có ai kiếm tiền, nợ nần cả đống nào là tiền lãi, tiền thuốc, tiền ăn… Tôi chẳng biết làm thế nào lúc buồn thì chỉ biết khóc mà thôi”, người mẹ nghèo rơi nước mắt.