Vốn dĩ, con người ta gặp nhau nhờ duyên, yêu nhau bởi chữ nợ và chia ly là do phận…Nếu đã là duyên thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại. Còn đã là nợ, dù có trốn tránh cũng ích chi. Và khi đã là phận thì chẳng ai có thể chống trả được nữa…

Trong đời mình, hẳn ai cũng từng chiêm nghiệm về nhiều mối tình, của ngay chính bản thân mình và những người xung quanh, hạnh phúc, đau khổ đều có. Không ai muốn nhưng do vô tình hay hoàn cảnh đưa đẩy để nhiều tình yêu trở thành một niềm đau.

Thực ra chỉ cần hiểu ra rằng, khi duyên đến, duyên ở hay duyên đi dường như cũng đều do số phận sắp đặt thì dù có đau khổ mấy cũng dễ dàng gạt bỏ. Có những lương duyên khi bắt đầu đã chắc chắn như “ván đã đóng thuyền”. Lại có những duyên phận khi bắt đầu đã định trước là sẽ phải ra đi, dù có bên nhau 5, 10 năm hay lâu hơn nữa.

Là duyên, dù có cách xa nghìn trùng cũng tìm gặp lại

Thế nên yêu một người không nhất định phải có được người ấy. Nhưng khi đã có được người ấy thì nhất định phải hết lòng yêu thương. Lời nói nghe thật nhẹ nhàng nhưng để làm được không phải dễ. Trong một mối quan hệ, nếu sự chân thành lại gây ra nỗi đau, xin hãy chọn nói dối.

Nếu lời nói dối gây ra vết thương lòng, xin hãy chọn cách im lặng. Nếu im lặng làm bạn đau, xin hãy chọn cách ra đi. Nếu tình yêu là nỗi đau, xin đừng lại gần nó. Hãy luôn nhớ ta luôn là người có quyền chọn lựa.

Nếu những điều mất đi làm ta đau khổ, ta có sợ phải trả giá cho những gì đã qua không? Nếu đắm say làm ta khổ, liệu ta có chọn kết thúc? Nếu theo đuổi làm ta mỏi mệt, có nên chọn lựa cách im lặng? Nếu chia xa là u sầu, ta sẽ tâm sự nỗi lòng ấy cho ai?

Có rất nhiều điều phải đến tận sau này chúng ta mới tỏ rõ. Vốn dĩ có rất nhiều chuyện ngay lúc nó diến ra ta không cảm thấy đau khổ, nhưng ta chẳng thể tìm thấy nó trên con đường phía trước. Có tình yêu sâu sắc nồng nàn nhưng chẳng biết thể hiện ra sao cho thật hoàn mỹ.

Cũng có tình yêu biết là không thể bước tiếp, nhưng không can tâm rời bỏ. Rồi có tình yêu biết là đau khổ, nhưng không thể trốn tránh. Có những mối tình biết là không có tương lai, nhưng con tim đã chẳng thể quay đầu lại.

Trong tình yêu, không có ai có lỗi với ai, chỉ có ai không trân trọng ai mà thôi. Trong cuộc đời, vốn có những tình yêu, dù khắc cốt ghi tâm nhưng chỉ có thể lướt qua. Cho dù đã từng yêu thế nào, do dù ai đã từng là người ra đi thì cuối cùng vẫn chìm trong biển sầu đau, đắm đuối giữ từng kỷ niệm về nhau.

Lúc nào cũng nhìn người khác ngọt ngào bên nhau để lệ lại rơi lặng lẽ. Đó đều là duyên, là phận vậy. Muốn cũng không được mà tránh cũng không xong.

Xét về một mặt nào đó, một động lực đủ mạnh để người con trai đến với người con gái, hay một động lực đủ mạnh để người con gái đến với người con trai cũng đòi hỏi chữ “duyên”. Không có chữ “duyên” thì tình cảm hai người chỉ dừng lại ở mức có cảm tình hay thích trong tâm tưởng mà thôi.

Rồi đến bên nhau, vẫn cần chữ “duyên” để sau đó hai người có thể vượt qua được những khó khăn, sóng gió trong cuộc sống để nên duyên vợ chồng, nắm tay nhau đi đến cuối đời.

Còn đi đến được hôn nhân hay không và sau đó hôn nhân có hạnh phúc hay không là do chữ nghiệp, chữ nợ. Nếu nghiệp tốt thì ta sẽ gặp được người ưng ý.

Nhưng hưởng được hạnh phúc bao lâu, dài hay ngắn lại do bản thân mình vậy. Chọn được người bạn đời tốt mới chỉ đi được 50% chặng đường, 50% còn lại do mình vun đắp, nếu mình bỏ dễ quá thì ắt cuộc duyên ngộ sẽ ngắn ngủi.

“Người mình lấy làm vợ (làm chồng) có thể không phải là người mình yêu nhất, có thể cũng không phải là người yêu mình nhất, mà chỉ đơn giản là họ đến đúng vào cái thời điểm cả hai cùng muốn lập gia đình.”– có lẽ đây là câu nói diễn tả đúng nhất cái quyết định đi đến hôn nhân giữa hai người mà đôi khi người ngoài nhìn vào lại thấy ngạc nhiên.

Ai đó đã từng nói như thế này: “Nếu bạn không còn yêu một người, xin hãy buông tay để người khác có cơ hội yêu cô ấy. Nếu người bạn yêu bỏ rơi bạn, xin hãy giải thoát cho chính mình, để mình có cơ hội yêu người khác”.

Thế nên, sống ở đời này, dù chúng ta ý thức được rằng, khi yêu là đầy khổ đau nhưng hầu hết người ta lại muốn yêu 1 lần, muốn 1 lần thôi được chìm trong biển khổ của tình yêu, được “ch.ế.t” với tình yêu. Yêu là duyên, vượt duyên đến nợ, an nhiên với định mệnh ấy thôi.