Tôi có cuộc hẹn với anh sau mấy năm dài anh cắt đứt liên lạc với mọi người. Anh là đồng nghiệp cũ của tôi, cũng là một người đàn ông thành đạt. Nhưng tôi nghe đâu, anh lại lấy phải một người vợ bạc tình, bỏ hết chồng con mà đi. Lúc tôi gặp lại anh, dáng anh gầy hẳn đi. Chắc mấy năm qua đã rất khó khăn với anh khi gặp cảnh gà trống nuôi con. Chúng tôi cứ nói đủ chuyện, rượi vào rồi lời lại ra. Cho đến khi trời đã sập tối, tôi mới dám hỏi han chuyện gia đình của anh.

- Nuôi con một mình khó khăn lắm không anh? Chị nhà...cũng thiệt tình...

Tôi thấy ánh mắt anh bỗng chốc xa xăm đến lạ, anh hít một hơi dài như cố ngăn mình thôi những chông chênh mỏi mệt. Giọng anh nhẹ lắm, bình thản nhưng lại lại khiến xót xa

- Cô ấy không sai. Cô ấy bỏ đi là đúng...

Tôi ngẩn người. Anh cứ từ tốn như kể một câu chuyện cũ, nhưng vẫn đầy day dứt và ám ảnh lắm

Ảnh minh họa:Internet

Anh và chị cưới nhau khi anh vẫn chưa có gì trong tay. Thời gian đầu sau khi kết hôn, chị phải làm dâu nhà anh cực khổ lắm. Nhà chật, lại đông anh em, mẹ anh lại khó tính. Nhiều hôm đi làm về, anh thấy chị bơ phờ mà vẫn phải làm cho xong việc nhà mới dám nghĩ. Anh thương vợ nhưng cũng chỉ có thể an ủi vợ rồi cố gắng làm việc. Chị một lời than thở cũng không có. Lúc mẹ anh bệnh nặng, tính tình lại càng khó khăn, nhưng cũng chỉ có chị là chịu chăm mẹ anh cho đến khi bà qua đời. Những đứa em của anh lớn lên rồi đi học, cũng một tay chị lo toan vẹn toàn. Đến năm thứ 5 sau khi lấy chị, anh cũng có chút địa vị, tiền bạc cũng dư dả hơn. Anh chị lúc này mới có nhà riêng, cuộc sống sung túc.

Nhưng cũng từ đây, anh trở nên bận rộn với công việc. Anh có nhiều mối quan hệ và lo toan sự nghiệp hơn. Tiệc tùng, bạn bè, đối tác, đồng nghiệp như cuốn anh vào một vòng xoáy không có điểm dừng. Tiếc là, trong vòng xoáy ấy, không hề có chị. Rồi anh phải lòng một đối tác xinh đẹp. Anh không thể ngăn mình khỏi những cuộc vui men tình không dứt với cô ta. Đến mức, anh đã nghĩ mình yêu cô ta thật lòng. Anh trở về nhà, với một trái tim đã không còn dành cho chị. Bóng dáng chị vẫn gầy gò đợi chờ anh bao ngày. Tất nhiên chị biết, linh cảm của đàn bà đáng sợ lắm. Chỉ là, chị vẫn im lìm tin anh sẽ trở về. Nhưng anh lại không nhận ra điều đó, anh đã quên đi nghĩa tình anh và chị đã có cùng nhau. Cũng như lúc bình yên rồi thì lời hẹn thề khi bão tố năm xưa anh đã không còn nhớ.

Chị một mình nuôi con khi anh vẫn vui vẻ bên nhân tình. Chị một mình chăm lo cho em của anh, lúc anh chẳng còn nhớ đến sự hiện diện của chị. Anh đã nghĩ, anh sẽ ly hôn chị, chỉ là thế nào để không quá tàn nhẫn với chị. Nhưng cô nhân tình kia lại muốn làm thay anh, cô ta đến tận nhà đưa cho chị giấy xét nghiệm mang thai. Chị chết sững, mắt ráo hoảnh, cũng chẳng nói được lời nào. Khi anh nhìn thấy hình ảnh đó của chị, lòng anh hoảng sợ đến lạ lùng. Dù anh biết, sẽ có lúc thế này, khi anh sẽ chia tay chị.

Ảnh minh họa: Internet

Từ lúc đó, chị không nói gì với anh, chỉ im lặng. Để đến một hôm khi anh không có ở nhà, chị gửi con cho em của anh rồi rời đi. Anh chưa khi nào tìm được chị suốt mấy năm qua. Người ta lên án chị tuyệt tình,  tàn nhẫn khi bỏ chồng con ra đi. Nhưng chỉ có anh biết vì sao chị lại như thế. Chỉ có anh hiểu, chính anh là người đã khiến chị trở thành như vậy. Đàn bạc tuyệt tình, cũng chỉ vì gặp phải kẻ bạc tình. Là anh bạc tình, là anh đã khiến chị chịu không thấu tổn thương mà khiến lòng đổ vỡ đến ranh giới cạn tình.

Khi hiểu rõ sự tình, tôi bỗng thấy thương vợ anh. Tôi nhìn bóng dáng anh như bất lực, như cam chịu đến khổ sở. Tôi trách anh, phải chi có thể ngoái đầu lại nhìn thấy chị chốc lát, có chăng anh đã không bước sai quá nhiều như thế. Phải chi anh luôn nhớ những bão tố cả hai đã từng cùng nhau một thời. Phải chi anh hiểu, người đàn bà có thể chấp nhận ở bên anh khi anh không có gì mới là đáng để anh trân trọng cả một đời. Người đi rồi, cả một kiếp biết tìm ở đâu hả anh?

Thật lạ rằng đàn ông chưa khi nào biết người phụ nữ bên cạnh mình quý giá nhường nào, cho đến khi họ biến mất. Bao cám dỗ sắc đẹp ngoài kia khiến đàn ông như hoa hết cả mắt, một cái liếc nhìn cho người vợ hy sinh hết thảy cho mình cũng không có. Đừng trách đàn bà tuyệt tình, suy cho cùng cũng là do đàn ông. Một người từng tận tụy không đắn đo vì chồng con, lại có lúc bỏ hết mà đi, chính là vì đã không còn có thể chịu nổi tổn thương. Năm tháng họ khổ đau, cằn cỗi với cô đơn, đàn ông đã ở đâu? Tháng ngày họ như cạn kiệt nhựa sống, nước mắt lại quá dư thừa, đàn ông có hay? Để đến khi họ đi, lại hoang hoải mà đi tìm, liệu có thể gặp lại?

Đàn ông ơi, hãy trân trọng người phụ nữ ở bên mình. Đừng biến họ thành một kẻ tuyệt tình. Vì khi ấy, chính các anh lại là kẻ bạc tình tội nghiệp hối hận cả một đời mà thôi...