Đã từng có thời, câu nói “Nhất Y, nhì Dược, tạm được Bách Khoa, bỏ qua Sư Phạm” là kim chỉ nam mà học sinh vẫn truyền tai nhau khi định hướng chọn nghề.

Thế nhưng trên khắp mọi miền Tổ quốc, luôn có những giáo viên yêu nghề, yêu học trò quyết tâm bám trụ với công việc trồng người vất vả nhưng đầy cao quý, vinh quang.

Tuổi hưu khốn khó của cô giáo mầm non

Cô Hoàng Thị Huệ, sinh năm 1962, sống tại Can Lộc, Hà Tĩnh bắt đầu công việc gõ đầu trẻ từ năm 1982, khi vừa tròn đôi mươi. Đến tháng 9/2017, cô về hưu sau 35 năm công tác.

Ở tuổi 55, với dáng người nhỏ thó, khắc khổ, mái tóc bạc quá nửa đầu cùng làn da đen nhẻm, không ai có thể nghĩ cô là một giáo viên mầm non.

Thời bao cấp của những năm 80, cô Huệ đi dạy chưa có biên chế mà cũng không có tiền lương. Mỗi mùa, Hợp tác xã sẽ phát cho các cô vài tạ thóc.

Cô Hoàng Thị Huệ sau 35 năm đi dạy chỉ nhận được 1,3 triệu/tháng tiền lương hưu - Ảnh: QĐ

Dù vất vả nhưng yêu trẻ, yêu nghề, cô kiên cường bám trụ. Đầu năm 2013, cô mới được vào biên chế và nhận lương 2,5 triệu/tháng. Đến năm 2017, khi lương được tăng lên 5 triệu thì cô nghỉ hưu. Thời điểm nghỉ hưu, mức lương hưu cô nhận chỉ vẻn vẹn ở mức 1,3 triệu đồng.

Hoàn cảnh cô Huệ là cả một câu chuyện thương tâm. Lập gia đình muộn, con trai mất, người chồng là thương binh hạng 4/4 cũng qua đời. Cô Huệ và con gái Nguyễn Thị Linh Chi sống nương tựa vào nhau trong căn nhà nhỏ tối tăm, xập xệ, không có tiền để sửa sang đôi chút cho sáng sủa hơn. Tường nhà dán đầy giấy khen của con gái và chiếc xe đạp đi dạy là tài sản giá trị nhất của mẹ con cô.

Tiền lương hưu không đủ chi trả chi phí thuốc men khi cô thường xuyên đau yếu. Mảnh đất cô đang ở cũng không phải do cô đứng tên. “Hoàn cảnh chị Huệ, anh em ai cũng thương. Tôi đã tìm cách để giúp chị có một căn nhà, nhưng 6 năm rồi, bất lực, vì không xin được đất” - chị Dương, Chủ tịch LĐLĐ huyện nghẹn ngào tâm sự trên Người lao động.

Vì khó khăn quá mà cô Huệ chẳng dám nghĩ đến con đường tương lai, chỉ nghe tiếng khóc than thân trong căn nhà nhỏ của cô giáo nghèo.

Chưa về hưu vẫn trăn trở nhọc nhằn

Đồng nghiệp với cô Huệ tại trường Mầm non Trung Lộc là cô Phan Thị Xuân, sinh năm 1968, vvào nghề giáo năm 2002, năm 2014 được vào biên chế.

Sau cô Huệ, gia cảnh nhà cô Xuân cũng vô cùng khó khăn. Công việc làm nông vất vả, chồng cô đau ốm liên miên, thêm ba đứa con đang tuổi ăn học. Thương các con, hai vợ chồng cô đã vay hơn trăm triệu để trang trải chuyện học hành dù chưa biết xoay sở cách nào để trả nợ.

“Trước đây có chị Huệ, nhưng nay chị Huệ nghỉ hưu, thì chị Xuân là khó khăn nhất” - cô Hoàng Thị Khiêm, Hiệu trưởng trường Mầm non Trung Lộc cho biết trên Người lao động.

Cô Phan Thị Xuân trăn trở khi đến tuổi hưu mình vẫn chưa đủ thời gian đóng BHXH - Ảnh: QĐ

Hiện tại, mức lương của cô Xuân được hơn 3,6 triệu/tháng. 6 năm nữa cô sẽ nghỉ hưu, thời gian đóng bảo hiểm chỉ có 16 năm khiến cô lo lắng mình chưa đủ điều kiện hưởng lương hưu. “Lúc ấy, em cũng không biết tính sao nữa”, cô Xuân hoang mang.

Cô từng nghĩ đến phương án được đóng tiền một lần để nghỉ nhưng số tiền bỏ ra cũng không nhỏ, trong khi mức lương hưu nhận về sẽ rất thấp, chỉ bằng mức lương cơ bản.

“Bao giờ giáo viên sống được bằng lương?”

Dù hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng cô Huệ, cô Xuân và nhiều thầy, cô giáo khác trong cả nước vẫn hàng ngày hàng giờ tận tụy với công việc giảng dạy, hết lòng với bao thế hệ học trò.

“Bao giờ giáo viên sống được bằng lương?” luôn là câu hỏi khiến xã hội quan tâm và đi tìm lời giải đáp trong nhiều năm qua. 

Theo số liệu thống kê, hiện tại, trên cả nước, số lượng giáo viên xấp xỉ 1,5 triệu người. Ở khối trường mầm non, số lượng giáo viên vào khoảng hơn 300 ngàn và vẫn trong tình trạng thiếu giáo viên mầm non. Hiện tại, việc chọn ngành giáo viên mầm non vẫn khiến các em học sinh trăn trở khi đồng lương của các cô giáo không đủ trang trải cho cuộc sống thường ngày, nhất là ở các thành phố lớn.

Bằng nhiều chính sách thiết thực, trong đó có phương án bỏ biên chế, ngành Giáo dục đang cố gắng hiện thực hóa mục tiêu giáo viên sống được bằng lương khi đi dạy cũng như đến tuổi về hưu.

Ở bất cứ nơi đâu, nghề giáo luôn là nghề cao quý và những người thực hiện sứ mệnh trồng người cao cả ấy vẫn ngày đêm dồn hết tâm sức vào những trang giáo án dù ngoài kia cuộc sống mưu sinh vẫn lắm bộn bề, lo toan.