Chị Hạnh Dung thân mến,

Tôi và chồng chung sống đã 28 năm. Hai con đều đã trưởng thành, một đứa đã có gia đình, đứa còn lại cũng có công ăn việc làm ổn định. Vợ chồng tôi bằng tuổi nên đến tầm này thì nhìn tôi già hơn anh ấy là lẽ đương nhiên, nhưng chúng tôi vẫn sống êm ả, hạnh phúc.

Cách đây sáu tháng, tôi phát hiện chồng có nhân tình ở một tỉnh khá xa. Người này là bạn học cũ của chồng tôi khi còn nhỏ. Họ tình cờ gặp lại nhau cách đây ba năm, còn là tình nhân bao lâu thì tôi không rõ. Vì chồng tôi hay đi công tác và nhiều năm qua tôi rất tin tưởng anh, nên không ngờ được sự việc này.

Vừa muốn có vợ, vừa muốn có bồ - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Sau một thời gian theo dõi, tôi bắt gặp chồng đang sống tại nhà cô ta; nhưng anh vẫn không thừa nhận mối quan hệ của mình, vẫn khăng khăng rằng, họ chỉ là bạn bè và anh thường xuyên lui tới chỉ vì giúp đỡ bạn cũ trong hoàn cảnh mẹ đơn thân.

Anh nhất định không chịu ly hôn, đi về nhơn nhơn, lại còn giải thích với mọi người rằng, vì tôi không đáp ứng nhu cầu của anh nên anh phải có quan hệ bên ngoài. Giờ ai muốn thì cứ việc tự làm đơn ra tòa, anh ta không quan tâm.

Nếu tôi tự làm đơn ly hôn thì sẽ mang tiếng là bỏ chồng và tôi là người có lỗi. Còn không ly hôn thì tôi rất đau đớn, khổ sở, tức giận mà không biết phải làm gì.

Hoàn Mỹ (Vũng Tàu)

Chị Hoàn Mỹ thân mến,

Thật vui là chị đã không đánh ghen, vì ngoài chuyện vi phạm pháp luật, sau những cuộc đánh ghen, tình nghĩa vợ chồng vốn đã rạn nứt, chắc sẽ vỡ toang. Phải làm gì lúc này?

Câu chị hỏi khiến Hạnh Dung khó trả lời, vì rõ ràng chị đang để cho việc “làm gì” này phụ thuộc vào quyết định của chồng chị - người đã phản bội chị, nay còn nhơn nhơn sống, kể xấu, đổ lỗi cho chị. Dường như anh ta biết sự yếu đuối, bất lực của chị nên coi thường chị, coi thường khả năng phản kháng, thay đổi, tự bảo vệ mình của chị. Anh ta thậm chí còn đang thách thức sự yếu đuối của chị.

Hạnh Dung không thể khuyên chị ly hôn hay chịu đựng, nếu chính chị không biết mình muốn làm gì, có thể làm gì cho chính mình. Chị có thể tự quyết được điều đó mà không phụ thuộc vào việc chồng chị muốn gì hay không?

Cái muốn của anh ta thì rõ ràng rồi: anh ta muốn chị chấp nhận cảnh sống hai nhà, hai vợ của anh ta, muốn chị cảm thấy mình có lỗi chứ không phải anh ta. Chị có thể làm như thế không?

Hãy tự quyết định xem mình muốn sống cuộc sống thế nào. Tiếp tục đau đớn, khổ sở, uất hận vì bị lừa gạt, phản bội hay muốn có cuộc sống mới, dù có thể một mình, nhưng thanh thản, nhẹ nhàng hơn (mà thật ra thì hiện nay chị cũng vẫn chỉ một mình, lại bị chà đạp).

Chưa biết chừng, khi chị đã có can đảm tự quyết, chồng chị mới giật mình, suy nghĩ lại và có sự lựa chọn dứt khoát. Nếu anh ta thật lòng hối cải và muốn quay về, liệu chị có thể tha thứ hay không còn là điều chưa thể nói trước. Còn nếu anh ta chọn người phụ nữ kia, mọi chuyện cũng sẽ đơn giản hơn, chị chẳng có gì phải hối tiếc, phải không?