Phụ Nữ Sức Khỏe

Vợ chồng có giận, cãi vả nhau lớn cỡ nào cũng đừng bao giờ nói hai từ này...

Giông gió chỉ mới vờn trời mà đã đòi buông tay nhau thì sao đủ sức bên nhau những ngày nắng yên bình. Đừng quên ly hôn chính là một đời mất nhau, là ly tán mất mát...

Em gái tôi mới lấy chồng vừa tròn 2 năm. Vậy mà chưa gì cô nàng đã gọi điện khóc lóc với tôi không dứt. Em bảo đã đòi ly hôn với chồng. Tôi hỏi, làm sao lại ly hôn? Em tôi bảo vợ chồng chưa gì đã cãi nhau đủ chuyện. Đến cả việc chỉ vì vị trí đặt một chậu hoa trong nhà thôi cũng khiến hai vợ chồng chẳng thèm nói với nhau cả ngày trời. Tôi biết tính em gái mình có phần mộng mơ, nhưng hôn nhân lại quá thực tế. 2 năm vẫn là thời gian quá ngắn để em tôi dần thích nghi với cuộc sống có phần trần trụi của hôn nhân. Tôi nói với em, đã là vợ chồng là phải cãi nhau, không nhiều thì ít. Nhưng tuyệt đối đừng vì cãi vả mà nhắc hai từ “ly hôn” trước mặt nhau

Hôn nhân không giống tình yêu. Người ta yêu nhau hôm nay, ngày mai chia tay cũng là chuyện thường tình. Lời chia tay nói ra trong tình yêu vốn dĩ dễ dàng như thế là vì rõ ràng chỉ là chuyện của hai người. Nhưng trong hôn nhân, kết thúc của cả hai lại ảnh hưởng đến gia đình hai bên và con cái. Phải hiểu rằng khi cãi vả chính là lúc nhạy cảm và dễ đổ vỡ nhất của vợ chồng. Lời nói muốn ly hôn dù rằng chỉ nói trong lúc tức giận nhưng cũng sẽ để lại vết hằn sau này. Chính là khiến bản thân và cả đối phương thấy rằng chưa gì đã muốn buông tay nhau. Thế thì lòng tin sao tồn tại nổi, thủy chung biết gầy dựng từ đâu?

Vợ chồng có giận, cãi vả nhau lớn cỡ nào cũng đừng bao giờ nói hai từ này... - Ảnh 1
Thế thì lòng tin sao tồn tại nổi, thủy chung biết gầy dựng từ đâu? - Ảnh minh họa: Internet

Thời gian đầu mới cưới, vợ chồng tôi cũng như bao cặp vợ chồng khác, không tránh khỏi tranh cãi dù là vặt vãnh. Có một lần, tôi từng vì giận quá mà quát lớn “Ly hôn đi”. Lúc đó là lần đầu tiên tôi thấy vẻ thất vọng nhất của anh. Anh không nói gì, chỉ bỏ đi. Khi quay về, anh hỏi tôi, lời ly hôn dễ nói ra tới mức đó hay sao? Chẳng phải đã từng bất chấp mọi điều mà gắn đời mình với nhau, giờ hai chữ ly hôn lại nhẹ tênh như thế? Thật sự khi ấy, chúng tôi đã không còn để tâm những cải vã trước đó, chỉ thấy lòng tin giữa hai vợ chồng đã không còn như trước. 

Sau lần đó, dù có thế nào, tôi cũng không bao giờ nói câu đau lòng đó. Chồng tôi lại từng nói, dù có buồn hay thất vọng thế nào, cũng chưa khi nào để hai từ ly hôn đó lọt vào tâm trí của anh. Anh luôn quan niệm, hôn nhân chính là hàn gắn, là vun đắp, chứ không phải vứt bỏ. Ngay cả trong suy nghĩ, anh cũng không muốn một cái kết không tốt đẹp như thế xảy ra. Và cả hai chúng tôi đều có một giao kèo là dù có cải nhau lớn thế nào cũng không bao giờ được nhắc hay nghĩ đến hai từ “ly hôn”. Đó không còn là lời hứa, mà dần trở thành sự cố gắng của hai vợ chồng.

Lại nhớ tới ông bà tôi ngày trước. Ông tôi là người cộc tính, bà tôi cái gì cũng được, chỉ là hay càm ràm mãi một chuyện. Nhưng một điều lạ là dù bà tôi có vô lý thế nào, ông cũng chưa khi nào giận với bà được quá lâu. Có lần, tôi từng hỏi ông, bà vô lý như thế có khi nào ông muốn bỏ bà không? Tự dưng tôi lại thấy ông hiền lắm. Ông bảo, hôn nhân chính là người trong cuộc biết rõ đối phương sẽ có lúc rất phiền, nhưng thà như thế vẫn đỡ hơn cảm giác không có họ trong đời. Ông luôn biết như thế, nên không bao giờ có suy nghĩ sẽ bỏ bà. Với ông, ly hôn với bà là chuyện chưa từng ông nhắc đến, dù ông là người nóng tính thế nào. Cuộc tình già đến khi gần đất xa trời vẫn vẹn nguyên của ông bà luôn nhắc tôi nhớ rằng, đã là vợ chồng thì phải một lòng tin tưởng rằng có thế nào cũng phải bên nhau đến cùng.

Vợ chồng có giận, cãi vả nhau lớn cỡ nào cũng đừng bao giờ nói hai từ này... - Ảnh 2
Đã là vợ chồng thì phải một lòng tin tưởng rằng có thế nào cũng phải bên nhau đến cùng - Ảnh minh họa: Internet

Đến bây giờ, khi đã bên nhau hơn 10 năm, lời nói “ly hôn đi” trước kia tôi và chồng đều chưa từng nhắc hay nghe từ nhau nữa. Chúng tôi vẫn luôn có những cải vã lặt vặt mỗi ngày. Nhưng khi thấy một trong hai không kiềm chế được cơn giận của mình, chồng tôi sẽ sang phòng khác, hay bỏ đi đâu đó rồi mới về. Đây là cách chồng muốn chúng tôi cho nhau chút khoảng lặng. Im lặng để cả hai không vì lời nói mà tổn thương nhau, không hồ đồ tìm đến hai từ “ly hôn” mà khiến nhà cửa lung lay. Rồi khi trở về, chúng tôi lại ngồi xuống nói nhau nghe, giải quyết những điều không hay trước đó. Cứ thế mà vun đắp, mà thấu hiểu nhau hơn. Chúng tôi dần hiểu, cãi nhau là để trở về bên nhau, để gần nhau hơn, chứ nào để nói câu ly hôn dễ dàng kia…

Hãy hiểu, đã gọi nhau một tiếng vợ chồng chính là phải cùng nắm tay nhau qua cả những ngày bình yên lẫn bão tố. Giông gió chỉ mới vờn trời mà đã đòi buông tay nhau thì sao đủ sức bên nhau những ngày nắng yên bình. Đừng quên ly hôn chính là một đời mất nhau, là ly tán mất mát. Đừng để những vụn vặn đời thường từng chút tạo nên một cái kết không vui, vợ chồng nhé!

Ngọc Thi

Tin liên quan

Người đàn ông có quả thận to như trái dừa do tự ý sắc thuốc lá chữa bệnh, tác hại...

Không ít người thích chữa bệnh theo phương pháp dân gian nhưng họ hoàn toàn không biết được những tác...

Bé gái 14 tuổi bị ung thư ruột vì món ăn sáng mẹ 'tặng', bác sĩ cảnh báo những món...

Buổi sáng chúng ta thường khá bận rộn và vội cho con ăn những món ăn nhanh. Thế nhưng, phụ...

Cô gái gọi người nhà đến đánh CSGT, 'giải cứu' bạn trai khi bị yêu cầu dừng xe kiểm tra

Trong đoạn clip, 3 người phụ nữ cùng một thanh niên la hét, dùng tay đánh vào CSGT, CSCĐ và...

4 người ở Quảng Trị mắc Whitmore tử vong

Sau những đợt lũ liên tiếp, Quảng Trị ghi nhận 24 người nhiễm bệnh Whitmore, trong đó có 4 người...

2 bàn chân bé trai sưng nề, chảy dịch đục chỉ vì sai lầm của người lớn

Vô tình cho chân vào chậu nước nóng, bé trai 17 tháng tuổi (Yên Bái) bị bỏng. Gia đình đắp...

Phú Yên: Một người đàn ông mắc bệnh Whitmore sau khi lội nước lụt

Sau khi lội nước lụt, ông H. ở huyện Tuy An (Phú Yên) bắt đầu có các triệu chứng sốt,...

Đi dã ngoại, 27 học sinh trường chuyên bị lạc trong rừng

3 giờ sau khi tiếp nhận thông tin, cơ quan công an tỉnh Bắc Kạn đã tìm kiếm đưa toàn...

Tin mới nhất