Ừ thì, ngày mai chúng ta ly hôn.

Ngày hôm qua, khi em đưa tờ đơn ly hôn cho anh, chúng ta đều đã im lặng. Không còn những cuộc cãi vã, cũng chẳng thể nói được lời nào cùng nhau. Cả hai đều đã hiểu, điều này là phải xảy ra, với chúng ta.

Anh à, chúng ta đã từng yêu nhau rất chân thành và thiết tha. Tình yêu đó đã từng rất lớn, đủ để em muốn bên anh cả đời. Ngày anh nắm chặt tay em trong lễ đường linh thiêng, em nghĩ mình sẽ chỉ là vợ của riêng anh kiếp này. Em đã luôn có lòng tin rằng, chỉ cần có tình yêu, người ta sẽ luôn có đủ sức để vượt qua mọi bão giông ngoài kia. Chỉ là em không biết, hôn nhân luôn có sức bào mòn tình yêu bằng trăm ngàn những điều không tên. Và tình yêu của con người, rồi cũng có khi thua tình nghĩa, thua thời gian, thua cả lòng người.

Ảnh minh họa: Internet

Em còn nhớ, chúng ta đã từng có những tháng ngày đầu là vợ chồng hạnh phúc ra sao. Sáng sáng anh đưa em đi làm, tối về chúng ta lại cùng nhau dạo phố. Em luôn thấy ánh mắt anh vì em mà rạng ngời. Anh cũng luôn biết nụ cười hạnh phúc của em là vì anh mà có. Những tháng ngày chưa dư dả gỉ nhưng lại quá đầy yêu thương ấy, lại khiến em cứ như ghi tạc. Ký ức rõ ràng là hiển nhiên như vậy. Vậy mà, rất lâu sau này, em lại thấy thật mông lung, mọi thứ như chỉ là một giấc mơ đẹp. Và khi em mở mắt ra, hiện tại lại như một cơn ác mộng không có ngày kết thúc.

Chúng ta bên nhau hơn 5 năm dài, lại còn có cùng nhau một thiên thần bé nhỏ. Rồi anh phải chuyển công tác tạm thời, xa mẹ con em cả nửa vòng trái đất. Thời gian đầu, ngày nào chúng ta cũng nhìn thấy nhau qua màn hình điện thoại, yêu thương cũng đủ đầy. Chỉ là, xa mặt thì lại cách lòng, ngay cả khi ta đã từng yêu nhau, bên nhau thế nào. Anh vẫn tỏ ra yêu thương em và con, vẫn những dòng tin nhắn quan tâm không dứt. Nhưng anh lại không biết, linh cảm của đàn bà đáng sợ lắm. Những bội bạc dối trá của anh không bao giờ có thể thắng thứ linh cảm ấy cả.

Đến một ngày, qua người bạn thân của anh, cô gái kia muốn gặp em.  Cô gái đó còn quá trẻ, như em của những năm tháng mới yêu anh. Cô ấy dùng thân phận là bạn gái của người khác để có thể gặp được em. Người phụ nữ đó chỉ muốn thấy em và con để xác định rằng anh đã có gia đình. Không hề tranh giành, cũng chẳng hơn thua gì. Cho đến khi mọi chuyện vỡ lỡ, anh vẫn không thể lựa chọn em và con hay cô ấy. Anh cầu xin em tha thứ, nhưng vẫn níu kéo người phụ nữ kia. Anh à, sao anh lại dày vò cả hai người đàn bà yêu thương anh như thế?

Ảnh minh họa: Internet

Rồi anh vẫn trở về bên em, nhưng lòng anh đã không thể dành cho duy nhất riêng em. Em đã từng muốn tha thứ cho anh, muốn anh có thể quay về bên mẹ con em một lần nữa. Nhưng đến cuối cùng, hai năm dài trôi qua, dù là người đã dành cả thanh xuân cho anh, em vẫn không đủ sức giữ anh lại. Tình yêu của chúng ta lại không đủ sức vượt qua những cám dỗ phút chốc ấy. Em buông tay, vì đã quá mỏi mệt với tổn thương. Đàn bà, chân yếu tay mềm lắm, sao mà đủ sức níu đàn ông cả đời hả anh? Huống chi, đàn ông đã muốn ra đi rồi thì không điều gì có thể giữ họ ở lại.

Mình tha thứ cho nhau đi anh, để chúng ta có thể bình yên mà sống tốt. Anh vẫn sẽ là cha của con em, là người em từng yêu thương hết lòng. Chỉ là, nếu đã không còn có thể đem lại hạnh phúc cho nhau, thì đừng giữ nhau mãi trong bất hạnh. Đừng nghĩ ta ở bên nhau là vì con, ta phải hạnh phúc vì con mới là đúng. Con sẽ chỉ hạnh phúc khi ta được hạnh phúc. Đừng dối lừa con, con cần yêu thương chân thật không còn nguyên vẹn, hơn là giả dối. Em tin là, khi lớn lên, con sẽ hiểu, chúng ta xa nhau vì chúng ta muốn hạnh phúc.

Vì vậy, ngày mai chúng ta ly hôn thôi. Người ta đâu phải cứ nhất thiết phải ở bên nhau cả đời chỉ vì một tờ đơn ly hôn đâu anh. Người ta ở bên nhau là để hạnh phúc, không phải để bất hạnh. Nếu rời xa nhau để có thể sống tốt hơn thì hãy tiễn nhau đi. Rồi anh và em sẽ lại hạnh phúc, chỉ là cùng với một người khác. Anh nhé!