con một, trẻ sẽ nhận được đầy đủ sự yêu thương, quan tâm, lo lắng của cha mẹ, ông bà. Trẻ được nuông chiều, là cái rốn của vũ trụ, thích gì được nấy. Thế nhưng, đó chỉ là bề nổi mà người ngoài nhìn thấy về những đứa trẻ là con một. Còn bên trong bản thân trẻ suy nghĩ những gì? Lời tâm sự chia sẻ nỗi lòng của Alessia Santoro – Trợ lý biên tập của báo Popsugar - sẽ khiến bạn phải suy nghĩ lại về việc chỉ sinh một con.

“Là đứa trẻ duy nhất trong gia đình nên chắc chắn tôi luôn có những đặc quyền của mình: trung tâm chú ý của cha mẹ, thoải mái tận hưởng toàn bộ chỗ ngồi ở băng ghế phía sau xe, buộc phải một mình học cách tự lập rồi trưởng thành, và một mình phát triển trí tưởng tượng mạnh mẽ. Tôi có đầy đủ mọi thứ về vật chất và tình thương nhưng đối với tôi, tôi vẫn cảm thấy mình thiếu cái gì đó.

Chơi với các bạn gái, tôi thường được nghe họ kể về những người anh lớn hơn họ 3 tuổi. Nào là những cuộc cãi vã vì giành nhau chỗ ngồi trong xe ô tô. Nào là rượt đuổi nhau khắp nhau để giành nhau máy chơi game. Trong khi đó, cuộc sống của tôi thì toàn một màu tím bình lặng, không tranh giành, không cãi vã, không có ai trêu chọc mình. Tôi ghen tị với những người bạn đó vì họ có một người anh để “chiến đấu”, còn tôi thì không.

Là con một buồn lắm, chẳng có ai chơi cùng con, chia sẻ hay giành giật đồ chơi với con. Đôi khi, con cảm thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.

Tôi vẫn thường qua nhà các bạn chơi để được “chạm tay” vào những khoảnh khắc dịu dàng của tình anh em. Tôi nhận ra sự thú vị vì luôn có một ai đó chơi và chia sẻ ý tưởng cùng mình. Tôi còn dành cả một buổi chiều mùa hè chỉ ở hồ bơi với anh em của họ. Và thậm chí, tôi còn thầm cầu nguyện rằng ai đó đi ngang qua nhìn thấy sẽ lầm tưởng rằng chúng tôi là một gia đình. Tôi viết những câu chuyện, vẽ những hình ảnh về một người anh trai tuyệt vời trong đầu – người anh luôn yêu thương em gái, và cùng cô em nhỏ trải qua nhiều cuộc phiêu lưu kỳ thú trong thời ấu thơ.

Có thể nói rằng, cho dù là con thứ mấy trong gia đình thì điều đó luôn mang trong mình những ưu và khuyết điểm. Tuy nhiên, với 13 lý do sau đây thì tôi khuyên các cha mẹ nên suy nghĩ lại về việc chỉ sinh một đứa con.

1. Không có người để tôi đổ lỗi nếu tôi lỡ làm sai điều gì đó, chẳng hạn như tôi quên không lấy bát đĩa ra khỏi máy rửa chén hoặc vẽ bậy lên tường.

2. Không có ai tranh giành mẹ với tôi cả. Cha mẹ nào cũng yêu thương con mình, nhưng ý của tôi là không có ai làm phân tán sự chú ý của mẹ dành cho tôi. Không có ai để tôi phải ghen tị là mẹ thương anh/em nhiều hơn tôi.

3. Một người anh/chị lớn hơn sẽ là tấm gương để tôi học tập và noi theo.

Cãi nhau, giận dỗi, khóc lóc, thậm chí đánh nhau, thế nhưng tách mỗi đứa ra mỗi nơi là không bao giờ chịu (Ảnh minh họa).

4. Bạn bè của anh/chị/em cũng sẽ trở thành bạn bè của tôi.

5. Ngay cả khi cha mẹ, ông bà chơi cùng với tôi thì trí não của họ cũng không thể trở về như ngày còn bé để có thể tưởng tượng mọi chuyện theo như tôi yêu cầu.

6. Có nhiều hơn một đứa trẻ trong nhà thì chắc chắn là căn nhà sẽ không bao giờ có một giây buồn tẻ.

7. Anh lớn sẽ là người bảo vệ em gái, giúp em hiểu rõ về “một nửa bên kia của thế giới”, và là rào cản đáng gờm đối với các anh chàng đang có ý định ve vãn cô gái.

8. Có một người chị nghĩa là có một đồng phạm, cùng chia sẻ quần áo, hay nhỏ to tâm sự về một chàng trai vào đêm khuya khi mà cha mẹ đã đi ngủ rồi.

9. Tôi nghĩ là tôi sẽ học được tính kiên nhẫn khi phải chia sẻ và chiến đấu với các anh chị em của mình.

10. Để thành công và trở nên khôn ngoan hơn, tôi cần phải được “gọt dũa” thường xuyên và học cách chia sẻ với những người khác. Bằng những cuộc tranh đấu với các anh chị em trong nhà, tôi sẽ ngày càng trưởng thành hơn.

Cho dù có chơi cùng trẻ thì cha mẹ cũng không thể nào "tẩy não" để tưởng tượng những điều giống như trẻ nói. Chỉ có trẻ con chơi với trẻ con mới vui.

11. Tôi luôn là niềm tự hào của cha mẹ tôi. Thế nhưng, nếu có thêm anh chị em khác nữa thì họ sẽ mỉa mai và chỉ ra những chỗ tôi chưa tốt. Tôi sẽ phải học cách hoàn thiện mình.

12. Không thể tưởng tượng nổi, tôi phải làm gì nếu như cha mẹ tôi mất đi. Một mình tôi phải mang gánh nặng và nỗi buồn của riêng mình.

13. Bạn bè đến và đi, đó là chuyện tất yếu. Nhưng anh chị em thì luôn ở bên cạnh tôi mãi mãi, đó là điều chắc chắn.

Tôi nghĩ rằng một phần tính cách của tôi là phiên bản của những anh chị em do tôi tưởng tượng ra.

Và hiện tại, tôi đã trưởng thành, đã chấp nhận sự thật rằng tôi chỉ có một mình, nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn. Cho nên, các bạn à, một người anh chị em đồng thời cũng là một người bạn tốt nhất. Vì vậy, nếu bạn là con một, hãy nói cho cha mẹ bạn biết những suy nghĩ của bạn. Bởi có lẽ không phải ai cũng đồng ý với bạn, nhưng tôi nghĩ rằng bạn cần được trao một trong những quà tặng vĩ đại nhất của cuộc sống – đó là các anh chị em của mình".