Tốt nghiệp Đại học, ra trường 8 năm, tôi đã có một công việc ổn định, có thể nuôi sống bản thân và dành dụm chút ít. Tôi dường như có mọi thứ của một người phụ nữ trừ một người đàn ông cho riêng mình. Một chuyện tưởng như là đơn giản, là quá đỗi bình thường thì với tôi nó khó như lên trời vậy.

Tâm sự của chua chát của cô gái xinh - ngoan - đảm đang nhưng U30 vẫn ế - Ảnh 1
Tôi dường như có mọi thứ của một người phụ nữ trừ một người đàn ông cho riêng mình - Ảnh minh họa: Internet

Thời còn đi học, tôi cũng được vài người bạn để mắt tới. Thế nhưng vì còn nhỏ nên tôi chỉ chú tâm vào học chứ chẳng hề quan tâm đến họ. Một ngày của tôi cũng chỉ quanh quẩn bên đống bài vở với ăn và ngủ. Tôi rất ít tham gia các hoạt động trong lớp, thậm chí còn ít nói chuyện với các bạn cùng lớp và chẳng có lấy một đứa bạn thân thời còn đi học. Bọn nó thấy tôi kỹ quá, lại không dám chơi bời gì, đi đâu cũng phải về xin phép bố mẹ mới dám đi. Chúng nó thấy phiền phức nên chả đứa nào dám rủ tôi đi chơi bao giờ.

Khi ra trường tôi có nhiều thời gian dành cho bản thân hơn, chăm chút ngoại hình hơn nên trông khá xinh xắn. Lúc mới vào công ty cũng có vài người để ý tán tỉnh. Nhưng tôi không thích cách tiếp cận của họ. Những người này quá khéo miệng lại suồng sã, chưa gì là cứ xăm se đến gần làm tôi cảm thấy họ không đứng đắn. Tôi phớt lờ và tìm cách lánh xa. Có khi còn tỏ thái độ khó chịu ra mặt. Lúc nào đến công ty tôi cũng ăn mặc kín cổng cao tường. Mãi rồi họ cũng chán và lần lượt có người yêu mới.

Tâm sự của chua chát của cô gái xinh - ngoan - đảm đang nhưng U30 vẫn ế - Ảnh 2
Tôi luôn tỏ thái độ nghiêm nghị mỗi khi có chàng trai nào đến gần - Ảnh minh họa: Internet

Tôi cứ quen cuộc sống một mình như vậy. Sáng đi làm, tối về ăn cơm với bố mẹ, thỉnh thoảng cuối tuần thì đi du lịch, dọn dẹp nhà cửa, về quê thăm ông bà...Tôi thấy chẳng có vấn đề gì cho đến khi năm 30 tuổi. Bố mẹ tôi sốt ruột vì "quả bom nổ chậm" là tôi chưa một lần dẫn một chàng trai nào về ra mắt. Bố tôi thì thở dài còn mẹ hết khuyên rồi ra tối hậu thư "từ giờ đến cuối năm mà không dắt bạn trai về nhà thì ra đường mà ở". Tôi ậm ờ cho qua chuyện rồi leo lên phòng vùi đầu vào những câu chuyện tiểu thuyết yêu thích.

Thực ra thì tôi không phải không có người yêu hay không muốn yêu. Thời Đại học, tôi có thích một anh chàng nhưng chỉ là đơn phương thôi. Tôi chỉ dám ngắm người ấy từ xa rồi âm thầm về lên facebook theo dõi từng động thái của chàng. Một cô bạn ngồi cùng bàn biết chuyện liền lân la giới thiệu tôi với người đó. Không hiểu sao khi tiếp cận gần tôi lại sợ, tôi lo người ấy biết chuyện tôi thích cậu ấy đơn phương thì sẽ xem thường mình hoặc xa lánh mình. Thế là tôi tìm cách né tránh cậu ấy trước. Kết quả là cho đến tận bây giờ tôi vẫn ôm mối tình đơn phương vô vọng còn người ta thì đã êm ấm gia đình.

Mãi không thấy động tĩnh gì ở tôi, mẹ tôi cũng nhờ người mai mối cho tôi được một người và bắt tôi đi xem mặt. "Thôi thì mày không tự tìm được thì để mẹ tìm hộ, chứ trông chờ vào mày thì có mà đến tết Tây". Tôi ngoan ngoãn nghe lời và đi xem mặt chàng trai mẹ đã chọn.

Tâm sự của chua chát của cô gái xinh - ngoan - đảm đang nhưng U30 vẫn ế - Ảnh 3
Mãi không thấy tôi dắt bạn trai về nhà, mẹ tôi nhờ người mai mối và bắt tôi đi xem mặt - Ảnh minh họa: Internet

Có lẽ là người lớn nên anh chàng này trông cũng khá đứng đắn. Lần đầu tiên gặp mặt, tôi cũng có chút ấn tượng tốt. Thật may, tôi nghĩ thầm. Thế rồi chúng tôi cũng bắt đầu hẹn hò. Buổi tối tôi cũng xin phép mẹ đi chơi cùng bạn trai. Khỏi phải nói bố mẹ tôi đồng ý ngay lập tức, thậm chí còn hối tôi đi nhanh lên, đừng để người ta chờ lâu quá. Cứ như là sợ phật lòng người ta vậy.

Cứ đều đều như thế một tháng, 7 giờ tối tôi đi ra khỏi nhà thì đúng 9 giờ tối là về không hơn không kém. Người đó ban đầu cũng khá thoải mái nhưng khi thấy tôi cứ 9 giờ tối là đòi về, anh ta khó chịu ra mặt. Mấy lần nài nỉ tôi ở lại ít phút nữa nhưng thấy tôi nghiêm túc quá anh ta cũng miễn cưỡng đèo về.

Một lần, khi đang đi dạo ở phố đi bộ, anh ta cố tình đi gần rồi nắm tay tôi. Tôi giật thót mình, tôi không nghĩ anh ta lại sỗ sàng như vậy. Tôi giật tay lại và nhìn anh ta với ánh mắt khó chịu. Tôi lập tức đòi về và đi về một mình, bỏ mặc anh ta ở lại.

Từ hôm đó anh ta không đến nhà tôi chở tôi đi chơi nữa, cũng chẳng gọi điện hay nhắn tin gì. Tôi biết có lẽ anh ta đã nản với tính cách tối cổ của tôi rồi. Cũng như mấy người đàn ông trước vậy. Bố mẹ tôi thấy thế không biết nói gì nữa, chỉ lắc đầu nhìn tôi ngao ngán thở dài.

Tâm sự của chua chát của cô gái xinh - ngoan - đảm đang nhưng U30 vẫn ế - Ảnh 4
Tôi thật sự cảm thấy trống vắng và cô đơn vô cùng khi anh ta không đến nữa - Ảnh minh họa: Internet

Dù có một chút thất vọng về anh ta nhưng khi không thấy anh ấy đến nữa, tôi cũng thấy thiếu thiếu một cái gì đó, trong lòng cảm thấy trống vắng và cô đơn vô cùng.

Nhìn thấy bạn bè xung quanh ai cũng tay bế tay bồng, ít nhất thì người ta cũng có đôi có cặp. Còn mình thì đã U30 vẫn đi về lẻ bóng dù chẳng phải dạng xấu xí gì, tôi không khỏi chạnh lòng.