Cô bạn thân của tôi hồi cấp 3 lấy chồng là dân kinh doanh. Do tính chất công việc, chồng cô thường xuyên vắng nhà. Cô bạn tôi tính tình dễ chịu, chu đáo, siêng năng, một mình ở nhà vén khéo tổ ấm và chu toàn nghĩa vụ với bên chồng. Nhìn chung, cuộc sống của họ êm ấm, gia đình hai bên hòa thuận, dù họ ít có thời gian ở cạnh nhau.

Cách đây hơn năm năm, vào một buổi sáng thứ Bảy, cô bạn gọi cho tôi và khóc nức nở. Cô vừa phát hiện chồng “bóc bánh trả tiền” và đây không phải lần đầu. Cô đã nhiều lần phát hiện những dấu hiệu đáng ngờ nhưng không nói với ai, im lặng chịu đựng và cho rằng mình nghĩ quá nhiều.

Nhưng lần này thì khác, video sex rõ rành rành trong điện thoại chồng khiến cô không thể tự gạt mình thêm được nữa. Điều khiến cô đau lòng gấp bội là chồng không chỉ vụng trộm trong những chuyến công tác dài ngày, mà trong cả những ngày nghỉ ngắn ngủi ở cạnh vợ, anh cũng thường xuyên tranh thủ “vui vẻ” với gái gọi trong khách sạn.

Nước ngầm càng chảy càng sâu - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Tôi nhớ lúc ấy mình đã bỏ cả một ngày trời để ở với bạn mình, lau nước mắt cho cô, an ủi và dỗ dành cô. Tôi biết bạn còn yêu chồng và không muốn ly hôn nên ngồi vạch ra hết kế hoạch này đến kế hoạch khác, để làm sao cô vừa dằn mặt được ông chồng ham vui mà vừa giữ được gia đình. Sau nhiều bàn tính tới lui, cô bạn và tôi cũng đi đến thống nhất một kế hoạch chung và cô ra về với quyết tâm sẽ làm cho rõ ngọn ngành mọi việc.

Nhưng cuối cùng thì… chẳng có gì xảy ra cả. Sau một trận khóc lóc, cô bạn nhanh chóng tin lời hứa hẹn không tái phạm của anh chồng. Họ làm lành và làm tình ngay trong đêm hôm đó mà không dùng bất kỳ biện pháp bảo vệ nào (dù chúng tôi đã thống nhất cô ấy cần phải dùng bao cao su để tự bảo vệ bản thân), cũng như không có bất kỳ kế hoạch hay quy tắc nào để ngăn ngừa anh chồng tái phạm.

Tôi chưng hửng vì cô bạn mình bỏ qua mọi chuyện quá dễ dàng và sau đó đâm ra cáu vì cô ấy dịu dàng và mềm mỏng quá sức tưởng tượng. Nhưng mặc tôi nói thế nào, cô ấy vẫn bảo mình tin chồng sẽ sửa đổi.

Năm năm trôi qua, họ vẫn sống cùng nhau, êm ấm và hòa thuận. Anh chồng vẫn vậy, đi công tác liên miên, những ngày hiếm hoi về thăm vợ thì vẫn thường xuyên vắng nhà. Cô bạn tôi tin chồng nên không kiểm tra điện thoại nữa. Tôi cũng tin bạn mình đang hài lòng và hạnh phúc với cuộc hôn nhân của mình nên cũng chẳng hỏi han nhiều.

Nước ngầm càng chảy càng sâu - Ảnh 2
Ảnh minh họa: Internet

Cho đến khi cách đây ít ngày, khi tôi ngồi than thở tình duyên mình lận đận, cô bạn tôi bảo: “Ờ, mình cũng lận đận, chắc tuổi bọn mình nó thế”. Tôi ngạc nhiên: “Ơ, lận đận gì? Cũng đang chồng con đuề huề”. “Ừ, là bởi vì mình không mạnh mẽ, cũng không cá tính được như cậu. Nhưng mà mình cũng lận đận kém gì cậu đâu”. Và cô ấy khóc, ít thôi, nhưng đủ làm tôi sửng sốt y như thể cách đây năm năm, khi cô ấy tìm đến tôi và khóc tức tưởi như chết nửa con người.

Và giờ thì tôi hiểu.

Rằng thì bao nhiêu năm qua, bạn tôi vẫn vun vén, chăm sóc gia đình, vẫn nói cười, vẫn dịu dàng cùng chồng con nhưng trong lòng cô ấy luôn chất chứa nỗi đau không thể nói thành lời. Không người phụ nữ nào có thể hạnh phúc khi chồng vụng trộm bên ngoài, dù rằng bạn tôi luôn tỏ ra mình đã tha thứ và luôn bảo rằng mình tin tưởng chồng hết mực.

Rằng thì bạn tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn nhưng không phải vì cô ấy hài lòng với cuộc hôn nhân của mình. Cô ấy không cho rằng mình đang may mắn hay hạnh phúc, chỉ là cô ấy quá yếu đuối để có thể từ bỏ tất cả và làm lại từ đầu. Cô ấy không xem chuyện chồng vụng trộm là bình thường nhưng cô ấy cũng không đủ mạnh mẽ để đấu tranh cho quyền lợi độc nhất ở cương vị người vợ mà cô ấy xứng đáng được hưởng.

Rằng thì cũng như nước ngầm càng chảy càng sâu, có những nỗi đau không phải vì không nói ra mà tự dưng biến mất. Chỉ là bởi vì họ không khóc thành tiếng mà thôi…