Là con người Việt Nam chắn hẳn chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo, uống nước nhớ nguồn mà ông cha ta đã truyền dạy, chỉ bảo từ bao đời nay. Một chữ cũng là thầy/nửa chữ cũng là thầy... Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta thành hiện thực, vẫy vùng biển lớn, trang bị hành trang kiến thức cho mỗi người bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường chinh phục vô vàn điều mới mẻ.

Những bài thơ ngắn về thầy cô dưới đây phần nào cho chúng ta thấy được công lao của thầy cô, những "người lái đò" luôn tận tụy với nghề nhà giáo của mình.

---------------------------------------------------------------

Thưa Thầy 

Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa 
Thưa thầy bài tập hôm qua
Con bỏ vào ngăn khóa kín
Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin

Thưa thầy, bên ly cà phê đen
Con đốt thời gian bằng khói thuốc
Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
Mình sẽ là ai ? Tôi sẽ là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
Sao con học hoài không thuộc
Để bây giờ khi con hiểu được
Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy.

                                          Tạ Nghi Lễ

---------------------------------------------------------------

Những bài thơ ngắn về thầy cô luôn để lại nhiều cảm xúc cho mỗi thế hệ học trò.

Cô ơi

Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô 
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã...
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào 
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền 
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về 
Lúc xưa cô vỗ về...
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!
                                      Thảo Thảo

---------------------------------------------------------------

Bàn Tay Của Cô

“Có một miền đất rất xa
Nơi bàn tay cô để lại
Bàn tay ngọt ngào hoa trái
Thành phố trên trang sách em

Cô ngồi soạn bài đêm đêm
Lung linh ánh đèn tỏa sáng
Mỗi ngày đứng trên bục giảng
Dắt em từng bước vào đời

Xôn xao âm thanh đất trời
Trên bàn tay cô đã dắt
Bàn tay lặng thầm dìu dắt
Cho em cả một bầu trời. 

---------------------------------------------------------------

Khi thầy về hưu 

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! 
                                                   Lá Me

---------------------------------------------------------------

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…

                                       Trần Đăng Khoa

---------------------------------------------------------------

Mãi nhớ công ơn thầy cô

Mẹ cha người đã sinh thành
Cho em sự sống mần xanh trên đời
Thầy cô gieo nụ ươm chồi
Như người vun xới một đời trồng cây

Uốn từng nét chữ bàn tay
Dạy từng con toán, tháng ngày dần trôi
Câu thơ lục bát bồi hồi
Giọng cô nồng ấm những lời chứa chan

Bao bài toán những gian nan
Lời thầy sâu lắng muôn vàn thân thương
Thầy cô ấm áp mái trường
Cho con đôi cánh.

Từng lời dặn dò, từng hình ảnh của các thầy cô hiện ra ngay trước mắt khi đọc qua những bài thơ ngắn về thầy cô. Những giây phút thời học trò nông nổi có lẽ không bao giờ phai nhòa. Từng nhiều hơn 1 lần ước gì được trở lại những ngày xưa ấy để được cảm ơn thầy cô, để được bày tỏ những cảm xúc mà chẳng thể nói thành lời. Giờ đây, cứ mỗi độ tháng 11 về, lòng lại trào dâng.