Cũng cách mấy tiếng trước đám cưới, anh đay nghiến vì khách đến đông đủ còn ngồi đó mà trang điểm. Tôi khóc rơi cả mi mắt giả. Có ai biết... ngoài đường anh là một người đàn ông hoàn hảo, về nhà là một người chồng tồi.

Anh là một người khá thành đạt nhờ chuyên môn giỏi và kỹ năng giao tiếp rất tốt. Trước khi làm một cái gì hay nói cái gì anh đều im lặng suy nghĩ. Đối với tất cả mọi người, anh cũng rất hài hước dí dỏm. Đối với họ, anh đúng là người đàn ông lý tưởng để lấy làm chồng. Vì vậy, nhiều cô cũng “say như điếu đổ” nhưng anh chọn tôi, một phần tôi cũng có chút nhan sắc, phần quan trọng tính hiền lành, nết na. Với tính cách đó, tôi càng như cái bóng vật vờ trong căn nhà bởi tính gia trưởng của anh.

Con người anh ở ngoài cánh cửa và bên trong cánh cửa gia đình hoàn toàn khác nhau. Bên ngoài là vẻ mặt tươi tắn chào bác hàng xóm, nhìn thấy vợ lập tức khuôn mặt cau có, nhìn cái sàn nhà, quẹt cái bàn để kiểm tra xem có bị dơ không. Bên ngoài anh tâm lý giúp đỡ phái yếu, về nhà, anh vẫn biết chỉ mỗi công việc, chờ vợ dọn lên ăn, ăn xong lại mở máy tính. Mỗi lúc tăng ca về muộn, tôi chưa kịp nấu ăn, anh ngồi trên bàn ăn nhìn xuống bếp và không quên mỉa mai “Em hầm đá à hay tai voi”. Ở ngoài anh trầm trồ trước bao nhiêu cô gái đẹp, về nhà luôn cấm đoán vợ làm đẹp, chăm sóc da, chăm sóc tóc thì được, còn nhuộm tóc vàng là không yên ổn được với anh. Vợ đau anh dửng dưng nhưng anh đau vợ chưa kịp hỏi han, quan tâm, anh tỏ vẻ khó chịu trong mỗi câu nói và không ngừng so sánh với vợ người ta.

Ngoài đường là người đàn ông tốt, về nhà là người chồng tồi - Ảnh 1
Có ai biết... ngoài đường anh là một người đàn ông hoàn hảo, về nhà là một người chồng tồi - Ảnh minh họa: Internet

Chưa kể chuyện đối nội đối ngoại, nếu vợ lỡ nói không khéo theo ý anh, lập tức về bị cằn nhằn là “đầu vịt, nói mãi thế mà không hiểu ra được”. Vì thế, tôi luôn mất tự tin trong mọi chuyện và sợ làm trái ý anh. Hễ có việc gì tôi cũng phải gọi điện hỏi ý kiến anh mới giải quyết. Nhất là khi nghe em gái, ba mẹ, người thân hay người ngoài có những nhận xét không hay về tôi, lập tức tối đó nhẹ thì tôi mất ngủ vì nghe anh dạy đời, nặng thì bị ăn tát.

Chính vì anh khó như vậy nên tôi luôn nhìn mặt anh để sống. Hôm nay, trên cơ quan có chuyện vui thì căn nhà vui tươi hẳn. Còn lỡ chẳng may ở ngoài có chuyện gì không vui tức thì vợ im lặng cũng bị đổ lên đầu, mà cười nói cũng dễ bị bắt bẻ từng câu từng chữ, từng ý tứ.

Nhất là khi có con, tình tình anh càng khó chịu. Con ngoan thì chớ còn khóc anh lại chửi thề và mặc con la hét. Con tuổi lên ba khó nghe lời, khó ăn uống, em gái anh xúm lại góp ý về cách dạy, cách ăn uống... anh lại cười cười và về bắt đầu cằn nhằn - "Đồ đàn bà không biết nuôi con"...

Thỉnh thoảng, thấy anh chồng nào nhường nhịn vợ, rửa bát, nấu ăn cho vợ... Tức thì về nhà anh không quên dè bỉu “thằng đó đần, sợ vợ, như tao, tao trị cho dám ho he với chồng”. Tôi chỉ im lặng, con người anh dè bỉu chính là người đàn ông tôi mơ ước. Ước gì anh hay nói hay cười với vợ, đôi khi đó là những lời sáo rỗng không thật tâm cũng chẳng sao. Ước gì anh đừng xem vợ chính là đồ vật sở hữ để anh muốn nhào nặn theo ý anh trong mỗi việc. Ước gì anh có thể vào bếp và đứng nói chuyện, giúp vợ nhặt rau... Thì cuộc sống chắc chắn sẽ tươi tắn biết nhường nào. Mỗi khi mở lời góp ý để anh sửa, anh lại gạt phắt đi. Lâu dần tôi cũng từ bỏ luôn thói quen nói ra những suy nghĩ của mình cho anh hiểu, chỉ im lặng, nghe lời anh một cách ngoan ngoãn, lẫn an phận thủ thường làm vợ, làm mẹ.

Ngoài đường là người đàn ông tốt, về nhà là người chồng tồi - Ảnh 2
 Ước gì anh hay nói hay cười với vợ, đôi khi đó là những lời sáo rỗng không thật tâm cũng chẳng sao - Ảnh minh họa: Internet

Nghe mấy chị em thủ thỉ bày kế giữ chồng, tôi muốn mua ít bồ đồ teen teen, sexy để hai vợ chồng đi chơi, hâm nóng tình yêu luôn. Hớn hở chờ anh về để khoe, chắc chắn anh sẽ thích lắm đây, vì lâu rồi tôi chưa bao giờ chủ động như thế. Thế nhưng mặt anh tối sầm lại, anh chạy vào nhà lấy dao chặt hết đống quần áo và không ngớt lời lăng mạ vợ hư hỏng, ăn mặc nhố nhăng, thích hở hang. Tôi chỉ biết ôm đống quần áo nát bét, nước mắt lăn chảy.  Vì sao hồi xưa tôi lại bị chính con người bề ngoài của anh đánh lừa. Khi yêu thấy anh chính chắn đĩnh đạc, không nghĩ một ngày mình ngột ngạt sống với con người thứ hai của anh.

Mãi im lặng như cái bóng tôi không thể thở nổi, mà tôi biết chính anh cũng đang cảm thấy nhàm chán trước một người vợ không mấy cá tính như mình. Chẳng lẽ cứ sống mòn trước người chồng gia trưởng như thế cho hết cuộc đời?