Ngày 25/9, TAND TP.HCM đã mở phiên xét xử đối với bị cáo Huỳnh Kim Phượng (ngụ quận Bình Tân, TPHCM) về tội "Vô ý làm chết người". 

Theo Vietnamnet, Phượng và anh Nguyễn Trang kết hôn năm 2000, có với nhau hai con một trai, một gái. Trong thời gian buôn bán vải ở chợ Tân Bình, Phương ngoại tình với người đàn ông bán vải tại sạp kế bên. Đến 13/12/2013, Phượng sinh thêm một bé gái. Do nghi ngờ con bé không phải con ruột mình nên ngày 5/1/2016, anh Trang đưa con gái đến BV Truyền máu và Huyết học TP.HCM để xét nghiệm ADN. Kết quả cho thấy, anh không phải là cha ruột của đứa bé.

Bị cáo Huỳnh Kim Phượng tại tòa - Ảnh: Vietnamnet

Đêm 9/2/2016, anh Trang quyết định tra hỏi vợ nhưng Phượng né tránh. Quá tức giận, anh tát Phượng mấy cái và đóng cửa phòng không cho ra ngoài.

Đến nửa đêm, anh Trang mở cửa phòng cho Phượng xuống tầng trệt ngủ. Sợ chồng nói chuyện này với ba mẹ ruột, đồng thời lo lắng sau này anh Trang sẽ đối xử không tốt với con gái, Phượng tìm cách tự tử nhiều lần nhưng đều bị ngăn cản. 

Sáng hôm sau, anh Trang bàng hoàng phát hiện con gái đã ngưng thở, cơ thể tím tái, còn vợ thì chảy máu rất nhiều ở cổ tay trái. Anh Trang lập tức gọi xe cấp cứu cho vợ và để nguyên thi thể con gái trên giường, trình báo sự việc tới cơ quan công an. Kết quả giám định pháp y cho thấy, bé gái tử vong do bị chẹn đường hô hấp trên vùng cổ.

Là mẹ giết con hay vô ý làm chết con?

Sau khi ra viện, Phượng bị khởi tố tội giết người. Đến ngày 3/1/2017, cơ quan điều tra thay đổi tội danh thành "Vô ý làm chết người".

Tại phiên tòa, Phượng khai rằng lúc ôm con nằm ngửa trên người, tay trái của Phượng có đeo nhiều vòng kim loại tiếp xúc mạnh vào vùng cổ của con dẫn đến làm chẹn đường hô hấp. Sờ gò má của con thấy lạnh, Phượng đưa tay lên mũi thì phát hiện bé tắt thở nên lấy kéo cắt đứt gân cổ tay nhằm tự tử. Sau đó, Phượng trở lại nằm kế bên con, lấy mền đắp lên người hai mẹ con.

Tuy nhiên, Hội đồng xét xử (HĐXX) lại đưa ra nghi vấn với nhận định hoàn toàn khác. Thông thường, khi con nằm trên tay người mẹ, mỗi nhịp thở của con người mẹ đều cảm nhận được. Hơn nữa, khi đứa bé giãy giụa hoặc khóc lóc vì khó thở, người mẹ nhất định sẽ phát hiện kịp thời. Kể cả khi biết con chết hay nằm bất động, đáng lẽ Phượng phải lo cứu con hoặc nhờ cậy người thân giúp đỡ, không thể tiếp tục đắp mền lên người con và tự tử. Điều này không phù hợp tâm lý một người mẹ. Hơn nữa, nếu đứa bé chết do vòng tay tỳ vào cổ thì phải có dấu vết để lại.

Căn cứ vào kết quả giám định pháp y và quá trình xét hỏi bị cáo, HĐXX xét thấy đã đủ cơ sở để xác định bị cáo Phượng đã dùng lực siết cổ con gây tổn thương. Khi thấy con khóc, bị cáo cho con nằm sấp úp thẳng mặt và lồng ngực khiến bé chết ngạt. Hành vi của Huỳnh Kim Phượng là cố ý giết con.

Vì vậy, HĐXX quyết định trả hồ sơ, đề nghị Viện kiểm sát truy tố bị cáo tội danh Giết người.

Hiện vụ án đang tiếp tục được điều tra, làm rõ.