Cụ Thân bên người con ngây dại. ẢNH: MẠNH CƯỜNG

Người phụ nữ tảo tần nhưng cuộc đời lại là một chuỗi những bất hạnh, đắng cay. Ở cái tuổi ngoài bảy mươi, lẽ ra cụ Thân đã được an hưởng tuổi già bên con cháu. Thế nhưng trớ trêu thay cụ vẫn phải nai lưng kiếm ăn từng bữa để nuôi đứa con gái bị bệnh bại não.
Trong ngôi nhà nhỏ cũ kỹ, cụ Thân nghẹn ngào cho biết, từ nhỏ dù luôn làm lụng vất vả nhưng cảnh đói nghèo cứ đeo bám không thôi.

Lớn lên cụ lấy chồng, rồi sinh được hai người con, con trai đầu thì bình thường, còn cô con gái thì bị bại não ngay khi mới lọt lòng. Vì chồng mất sớm nên một tay cụ nuôi nấng các con. Những tưởng người con trai sẽ là chỗ nương tựa của cụ lúc về già, nhưng bất hạnh lại ập xuống, anh đã qua đời sau một vụ tai nạn giao thông.

Cụ Thân kể, ngay từ lúc lọt lòng, chị Thiện đã ốm đau liên miên, thường xuyên lên cơn co giật. Càng lớn, dấu hiệu bệnh càng rõ. “Những lúc nhìn con chạy rong khắp nơi, la hét, có khi bỏ nhà đi cả tuần, lòng bà lại đau thắt”, cụ Thân rơm rớm nước mắt.

Bản thân cụ cách đây hơn một năm không may bị ngã, khiến một cánh tay bị gãy phải đóng đinh đến nay vẫn còn mang tật.

“Cháu thấy hoàn cảnh nhà bà rồi đấy, đến một cái chén lành lặn để ăn cơm cũng không có. Bà giờ cánh tay cũng đã tàn phế, ngày ngày đi đâu, làm gì tay này cũng phải đỡ tay kia. Giờ ở cái tuổi gần đất xa trời rồi, nếu chẳng may ông trời bắt bà đi nữa thì đứa con gái tội nghiệp này biết sống sao đây”, cụ Thân nghẹn ngào…