Phụ Nữ Sức Khỏe

‘Ly hôn thì tội con, còn không ly hôn thì lại tội cho cô ấy, vợ ơi!’

Lời hẹn thề khi bão giông còn có thể bị nuốt trọn bởi cám dỗ. Tình nghĩa 11 năm vợ chồng còn bị chôn vùi bởi cuộc tình 2 năm chóng vánh. Thế thì còn gì để dốc lòng?

Tôi không biết đàn bà ngoài kia khi biết chồng ngoại tình sẽ có nhiều phản ứng thế nào? Làm sao là khôn ngoan nhất? Hay làm gì để bị xem ngu dại nhất? Khóc lóc? Gào thét? Nhào đến đánh đấm cho hả dạ? Hay là cứ im lìm như không? Bản thân tôi cũng chưa từng nghĩ lúc ấy mình sẽ làm gì, sẽ phải tỏ ra những gì cho đẹp mặt. Vì thật ra, chưa khi nào tôi nghĩ mình sẽ lâm vào hoàn cảnh đáng thương nhất của đàn bà như thế. Ngay cả khi linh tính đàn bà mách bảo tôi rằng, “mày bị phản bội rồi” thì lòng dạ tôi vẫn một mực tin, anh ấy không bao giờ lừa dối tôi. Tôi lại nghĩ, có phải mọi người đàn bà đều sẽ như tôi, đến khi bị bội bạc đến đau đớn mới chịu thừa nhận người ta đã chẳng còn sắc son với mình từ lâu rồi?

Tôi và chồng là bạn học từ thời cấp 3. Cả hai chỉ quen và yêu nhau khi lên đại học. Ngày trước, cứ nghĩ tình yêu của tuổi trẻ nghèo nàn quá, cái gì cũng thiếu thốn. Nhưng sau này lại nhận ra, đoạn ký ức ấy lại là lúc mình giàu có nhất. Giàu tình yêu, giàu cả niềm tin và thủy chung. Để rất lâu sau này, khi tiền tài đã đủ đầy, công danh cũng không thiếu thì lại chẳng mua nổi chút tình yêu và thủy chung một thời. Bão giông những ngày non dại có phẫn nộ nhường nào cũng chẳng làm lòng dạ hai đứa lung lay được. Vậy mà khi bình yên nắng ấm, một cơn gió nhẹ thôi cũng nghĩa tình đổ vỡ, ly tán một đời…

‘Ly hôn thì tội con, còn không ly hôn thì lại tội cho cô ấy, vợ ơi!’ - Ảnh 1
Vậy mà khi bình yên nắng ấm, một cơn gió nhẹ thôi cũng nghĩa tình đổ vỡ, ly tán một đời… - Ảnh minh họa: Internet

Yêu nhau 4 năm, kết hôn 7 năm, cuộc sống gia đình của tôi và anh từng rất ấm êm. Anh làm ở công ty nước ngoài tất bật, tôi lại làm nhà nước có chút nhàn nhã. Nhưng cả hai vẫn luôn cố gắng cảm thông và thu xếp thời gian cho nhau và con cái. Tôi lại là người phụ nữ không đòi hỏi quá nhiều. Anh bận rộn công tác, hay rượu chè với bạn bè, tôi đều chưa từng trách móc. Chỉ cần anh vẫn biết quay về đúng lúc, đủ đầy yêu thương cho gia đình, tôi nghĩ  mình đều chấp nhận được.

Tôi còn nhớ, đó là một ngày trước lễ tình nhân. Sáng sớm hôm đó chồng tôi có cuộc gọi lên công ty gấp, thế là vội vội vàng vàng đi mà bỏ cả điện thoại ở nhà. Anh có hai điện thoại, số cá nhân và số làm việc. Chiếc anh bỏ quên ở nhà là số cá nhân. Anh đi được một chốc thì tôi thấy số lạ gọi đến. Tôi định không nghe nhưng chuông cứ đổ miết tôi đành bắt máy.

- Cho em hỏi hôm qua chị có đặt hoa giao tới địa chỉ X vào ngày mai phải không ạ? Bên em về không đủ số lượng hoa hồng Ecuador chị yêu cầu. Chị có thể chọn hoa khác được không ạ?

Địa chỉ X kia hoàn toàn không phải địa chỉ nhà hay văn phòng nơi tôi làm. Tay tôi chợt run run. Nhưng tôi vẫn đủ bình tĩnh để tìm hiểu cho ra chuyện gì đang xảy ra.

- À, vậy chọn giúp chị đóa hoa hồng trắng nhé em. À đọc lại giúp chị địa chỉ xem đúng không?

- Dạ, địa chỉ là…

Cuộc gọi vừa kết thúc, điện thoại tôi đổ chuông. Là chồng tôi, giọng anh có vẻ hấp tấp. Anh nhờ tôi đem điện thoại đến văn phòng giúp anh. Tôi trả lời anh như không, như chẳng hề có cơn vũ bão đang cồn cào trong lòng mình. Ngày hôm đó tôi xin nghỉ. Đến chiều, chồng tôi nhắn tin bảo anh phải tiếp khách hàng. Tôi đem con sang ngoại giữ rồi bắt taxi đến địa chỉ mà anh giao hoa nói lúc sáng. Đến nơi, tôi chỉ đứng nép ở xa, đưa mắt nhìn căn nhà hai tầng mới tinh đằng trước. Tôi chỉ đợi một chốc thì bóng dáng chiếc xe quen thuộc của chồng tôi xuất hiện. Anh bấm chuông, một người phụ nữ trẻ trung ra mở cổng cho anh. Anh choàng tay ôm eo người phụ nữ đó. Giây phút ấy, tôi thấy rõ tim mình vẫn đang đập rất mạnh, còn nhanh hơn cả bình thường. Vậy mà tôi lại thở chẳng nổi, tim như ngàn dao chọc khoét đau đớn. Thứ cảm giác này có phải mọi đàn bà đều sợ không? Cảm giác bị bội bạc và dối lừa. Vậy mà trước đó, tôi còn nghĩ là mình nghĩ quá nhiều rồi…

Tôi không còn nhớ mình đã trở về nhà như thế nào. Tôi không khóc, rõ ràng chẳng thể rơi được một giọt nước mắt nào. Thà cứ khóc một trận cho hả hê, còn hơn là cảm giác đến thở thôi cũng đau đến không chịu nổi này. Tôi biết, ngày mai, ngay lễ tình nhân, anh sẽ trở về thú tội với tôi. Anh biết tôi rất yêu hồng trắng. Nhưng anh lại không biết, vì đóa hoa đầu tiên anh tặng cho tôi là hồng trắng nên tôi chọn đó là loài hoa tôi yêu thích. Ngay khi bó hoa đó đến vào ngày mai, anh sẽ biết tôi muốn tặng hồng trắng cho người phụ nữ anh yêu đương lén lút sau lưng tôi…

‘Ly hôn thì tội con, còn không ly hôn thì lại tội cho cô ấy, vợ ơi!’ - Ảnh 2
Thà cứ khóc một trận cho hả hê, còn hơn là cảm giác đến thở thôi cũng đau đến không chịu nổi này. - Ảnh minh họa: Internet

Để rồi tối hôm sau, anh quỳ sụp dưới chân tôi, cứ nói xin lỗi không dứt. Anh hứa sẽ quay về, một lòng quay về với vợ con tôi. Tôi cũng chỉ là một người vợ, người mẹ. Ngay lúc đó, tôi khóc. Nước mắt của người đàn bà như hóa bất lực trước chính người đàn ông mình yêu thương không tiếc gì. Tôi còn thương anh là một nhưng lại thương con là mười. Tôi đã tự nhủ với mình, tha thứ một lần đi, rồi mọi chuyện sẽ qua cả. 3 tháng dài sau đó, chồng tôi quả thật đã không còn liên lạc với người phụ nữ kia, cũng về nhà với mẹ con tôi thường xuyên hơn.

Vậy mà, vào  một ngày mưa gió, chồng tôi lại quỳ trước mặt tôi, anh khóc. Trong suốt 11 năm bên anh, chưa một lần tôi thấy anh khóc. Giờ anh lại khóc, chỉ vì người phụ nữ kia. Anh nói với tôi, anh không quên được. Anh nợ cô ấy thanh xuân 2 năm dài. Anh nợ cô ấy một cái kết chưa trọn. Anh nói “Ly hôn thì tội con nhưng không ly hôn thì tội cô ấy, vợ ơi”. Tim tôi lại rách toạc một lần nữa. Tôi hỏi anh, anh nợ cô ấy 2 năm thanh xuân, vậy 11 năm của tôi, tuổi thơ của con anh trả thế nào? Anh nói anh nợ cô ấy một cái kết vậy gia đình này phải đập đổ vì tình yêu của hai người? Anh tội cô ấy, vậy có từng bao giờ thương cho người vợ một lòng một dạ này? Tôi biết anh không thể trả lời, đúng hơn là không dám trả lời.

Tôi quyết định ly hôn. Nhiều người nói với tôi rằng, sao lại dễ dàng để mất chồng như thế? Tôi lại nghĩ, những thứ có thể dễ dàng mất đi, vốn dĩ không đáng để giữ. Cũng như lòng dạ đàn ông một khi đã đổi thay thì có dốc bao nhiêu thứ tha bao dung cũng bằng không. Lời hẹn thề khi bão giông còn có thể bị nuốt trọn bởi cám dỗ. Tình nghĩa 11 năm vợ chồng còn bị chôn vùi bởi cuộc tình 2 năm chóng vánh. Thế thì còn gì để dốc lòng? Thế thì cứ để họ đi, đến một lúc họ sẽ hiểu mọi thứ mới mẻ hào nhoáng ngoài kia rồi cũng sẽ không bằng thứ hạnh phúc sum vầy họ từng tự tay phá hủy. Cách trả thù hay nhất, chính là để họ hối hận mãi về sau này, còn mình thì cứ sống hạnh phúc, là được…

Ngọc Thi

Tin liên quan

2 bàn chân bé trai sưng nề, chảy dịch đục chỉ vì sai lầm của người lớn

Vô tình cho chân vào chậu nước nóng, bé trai 17 tháng tuổi (Yên Bái) bị bỏng. Gia đình đắp...

Phú Yên: Một người đàn ông mắc bệnh Whitmore sau khi lội nước lụt

Sau khi lội nước lụt, ông H. ở huyện Tuy An (Phú Yên) bắt đầu có các triệu chứng sốt,...

Đi dã ngoại, 27 học sinh trường chuyên bị lạc trong rừng

3 giờ sau khi tiếp nhận thông tin, cơ quan công an tỉnh Bắc Kạn đã tìm kiếm đưa toàn...

Vụ chủ quán bánh xèo bạo hành 2 nhân viên: Hoàn cảnh éo le của nạn nhân 15 tuổi

Mẹ mất sớm, gia đình khó khăn nên học hết lớp 8 thì nghỉ. D. được anh trai đưa ra...

Làm theo video nhào lộn trên mạng, bé trai 10 tuổi chấn thương cổ

Ngày 23-11, Bệnh viện Nhi đồng 2 (thành phố Hồ Chí Minh) cho biết vừa cấp cứu một bé trai...

Nữ chủ quán bánh xèo nghi bỏ đói, đánh đập dã man 2 nhân viên: Những lần bắt xe ôm...

Nhiều người dân kể, từng chứng kiến nam nhân viên quán bánh xèo phải bắt xe ôm, bỏ đi trong...

Tạm giữ chủ quán bánh xèo bị tố hành hạ 2 nhân viên như thời trung cổ

Liên quan đến vụ 2 nhân viên giúp việc tại quán bánh xèo nghi bị bỏ đói, hành hạ dã...

Tin mới nhất