Việc trưởng thành chưa bao giờ là ấm áp cả

Tôi từng nghe qua một câu nói: "Có một kênh rạch giữa những gì bạn muốn và những gì thế giới đáp trả lại cho bạn. Bạn rơi vào đó rồi, gọi là thất bại, bạn trèo lên được, gọi là trưởng thành."

Rất nhiều lúc, chúng ta đứng giữa kháng cự và khao khát, giữa chần chừ và đấu tranh, vô tình sẽ rơi vào một tình huống khó khăn do việc trưởng thành tạo ra.

Tài, một người bạn của tôi đã từng như vậy. Công ty mà anh ấy đang làm việc rất ổn định nhưng cuộc sống lại không như ý, làm việc cũng sắp năm năm rồi, ngoại trừ cách xưng hô từ "anh tài" thành "chú Tài" ra thì vẫn là một nhân viên nhỏ. 

Lựa chọn an nhàn lúc còn trẻ là hành động tàn nhẫn nhất với chính mình - Ảnh 1

Có một lần, anh ấy nói với tôi: "Mọi người đều cảm thấy công việc này của tớ thoải mái lại ổn định, quả thật là một nơi tốt để sống qua ngày và dưỡng già, nhưng trong lòng tớ chán nản thì người ngoài đâu ai biết? Hồi trước cứ tưởng tiến về phía trước rất mệt mỏi, bây giờ tớ mới biết, thụt lùi về phía sau còn vất vả hơn".

Thật vậy, đằng sau thảnh thơi và ổn định ngoài sự chán ngán vì phải lặp đi lặp lại những công việc máy mọc, còn có sự hoang mang cho sự nghiệp sau này khi đến tuổi trung niên.

Đã rất lâu không còn cảm giác mỗi ngày đều đang lớn.

Tiền lương và chức vụ cũng đã đủ cao, nhưng quan trọng nhất là đã rất lâu không còn cảm giác mỗi ngày đều đang trưởng thành.

Mặc dù bề ngoài anh ấy làm việc có vẻ rất tích cực, nhưng mỗi tối trước khi đi ngủ trong lòng lại thấy trống rỗng, có loại cảm giác bứt rứt và mông lung không tài nào diễn tả được.

Thật ra lúc anh ấy vừa khởi nghiệp cũng không thuận lợi cho lắm, khi đó trong nhóm chỉ có ba người, vừa phải phụ trách các hoạt động triển lãm vừa phải học thiết kế, chụp hình... Khoảng thời gian đó, anh ấy cảm thấy như đẽo gọt chính mình mà trưởng thành, mặc dù rất đau đớn, nhưng bản thân càng tôi luyện càng trở nên mạnh mẽ hơn, mỗi ngày thức dậy đều cảm nhận được những thay đổi mới mẻ.

Khi bạn ép bản thân đến không còn đường lùi, tiến về phía trước sẽ trở thành lựa chọn duy nhất.

Thật ra vốn không tồn tại một công việc hay một cuộc sống dễ dàng nào trên thế gian này. Đằng sau sự thảnh thơi mà bạn ngưỡng mộ, hoặc là ngày tháng tạm bợ trong lo lắng và dày vò, hoặc là nỗ lực phấn đấu để tôi luyện ra sự bình tĩnh và tự tin.

Lựa chọn an nhàn lúc còn trẻ là hành động tàn nhẫn nhất với chính mình - Ảnh 2
Thay vì theo đuổi cuộc sống an nhàn vốn không tồn tại, chi bằng hãy tận hưởng cảm giác trưởng thành từ nỗ lực của mình. Suy cho cùng, cuộc sống an nhàn thảnh thơi mà bạn đang theo đuổi, có thể từ từ biến mất theo sự thay đổi của hoàn cảnh và môi trường. 

Khi chúng ta sinh ra, chúng ta là cái mới nhưng rồi chúng ta già đi và chết để những cái mới khác được sinh ra. Đó là sự thật đáng tin nhất, là quy luật của cuộc sống này. Vì vậy chúng ta chỉ có một quỹ thời gian nhất định để hoàn thành tất cả các mục tiêu của đời mình nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác, suy nghĩ và quan điểm sống của người khác. Cũng đừng phí phạm thời gian quý báu ấy để làm những việc vô nghĩa, hay sống tạm bợ không mục tiêu, không lý tưởng…

Bạn là một cá nhân độc lập, có ước mơ, có lý tưởng và khát vọng của riêng bạn mà chỉ có bạn mới biết. Bạn có quyền lấy ai đó làm mục tiêu để hướng tới và vượt qua chứ không phải bạn phấn đấu để trở thành họ. Đó là một sự sao chép đáng xấu hổ dù bạn có đạt được điều đó đi chăng nữa.

Hãy hành động theo những gì trái tim và trực giác bạn mách bảo chứ không phải những rung động từ tư tưởng bên ngoài, bởi ai cũng chỉ sống có một lần. Khi đã chết rồi dù bạn có muốn cũng không thể làm những gì mà khi sống tráitimbạn mách bảo, dẫu rằng người ta vẫn nói có một thế giới nào đó bên kia nhưng có ai từ đó trở về để nói với chúng ta rằng ở đó ra sao đâu!