Trung Nguyên xưa, Thời nhà Tống có Tô Thức tự Tử Chiêm, hiệu Đông Pha cư sĩ – người được mệnh danh là ‘thiên hạ vô địch’ về cổ văn và thơ phú, ông có thể hạ bút thành chương, văn tài ‘nhả ngọc phun châu’ quả là không có ai bì kịp…

Thiền sư Phật Ấn và Tô Đông Pha là hai người bạn thân thiết, họ vẫn thường khi qua lại đàm đạo, tham thiền và luận văn chương…

Tô Đông Pha vốn tính phong lưu, sinh thời ông có bảy người thiếp. Có lần ngài Phật Ấn bảo đùa Đông Pha rằng:

– Sao mà ông lấy nhiều thiếp thế? ông có bằng lòng tặng cho tôi người thiếp thứ bảy không?

Lời cổ nhân: “Phong lưu là cạm trên đời; hồng nhan đánh bả con người tài hoa” - Ảnh 1

Tô Đông Pha cười nói: 

– Sao lại không được? 

Về nhà, Đông Pha đem chuyện nói với người thiếp thứ bảy; Người thiếp thưa:

– Tướng công nỡ đem thiếp tặng cho người ta hay sao?

Đông Pha nói:

– Ta đâu có nỡ lòng nào nhưng đã trót hứa với người ta rồi giờ biết phải làm sao!

Đến tối, Tô Đông Pha cho xe đưa người thiếp thứ bảy đến tệ xá của ngài Phật Ấn. Phật Ấn đón người thiếp, đưa nàng vào trong buồng rồi buông rèm, che cửa lại.

Trước buồng, thiền sư Phật Ấn cho đặt sẵn bẩy cái hỏa lò chứa đầy than đỏ rực, ông lần lượt bước qua từng cái một, rồi cứ như thế đi đi lại lại đến hết cả đêm. Tới khi trời sáng, Phật Ấn cho xe đưa người thiếp thứ bảy về trả lại Tô Đông Pha.

Người thiếp về nhà kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Đông Pha nghe. Đông Pha nghĩ:

Bảy cái hỏa lò ám chỉ bảy người thiếp của ta. Ông Phật Ấn làm thế là có ý nói rằng ông ta đã vượt qua được quan sắc dục, còn ta thì lại sa ngã đắm đuối vào đấy. Ông ta có ý muốn làm cho ta tỉnh ngộ chăng? 

Lời cổ nhân: “Phong lưu là cạm trên đời; hồng nhan đánh bả con người tài hoa” - Ảnh 2

Xưa nay, những người phong lưu thì chỉ mong suốt đời sống sao cho được sung sướng: ‘Sớm kề duyên loan phụng, tối bên đèn ái ân’, có hay đâu ái dục là gốc rễ của sinh tử, trong muôn nghìn tội ác thì tà dâm đứng đầu. Sắc dục dễ khiến người ta lơ là lý trí và sự tôn nghiêm, quên mất cả phẩm giá và thanh danh của bản thân, đúng như trong ca dao xưa đã từng đúc kết: 

“Phong lưu là cạm trên đời, Hồng nhan đánh bả con người tài hoa” 

Phật gia cũng có giảng: ‘Sắc dục là tử quan’ vậy nên ai muốn tránh phiền lụy và tội nghiệp thì nên xem nhẹ sắc dục. 

Sắc dục là điều đại kỵ của người tu luyện, nhất định không được ôm giữ nó. Nó giống như rắn độc rình rập hại người. Đặc biệt là đối với người tu luyện,tâm sắc dục là điều đầu tiên nhất cần phải trừ bỏ, nếu không thì người tu luyện vĩnh viễn không thể đề cao được.

Nói về thiền sư Phật Ấn, ông là người tu hành nên chắc chắn hiểu được cái họa phong lưu. Bước qua bảy cái hỏa lò đặt dưới đất thì dễ; bước qua “bảy cái hỏa lò ở trong tâm” ấy mới là chuyện khó. Phật Ấn đã vượt qua quan ải này và lưu lại cho người bạn tâm giao của mình một triết lý nhân sinh sâu sắc. Bảy cái hỏa lò ấy cũng chính là ranh giới tạo nên sự khác biệt giữa người tu Đạo và khách phong lưu.