Tiểu quan lại bị đánh không phản kháng

Sau khi nước Tần diệt Ngụy, Tần Thủy Hoàng nghe nói có hai người Trương Nhĩ và Trần Dư là danh sĩ nước Ngụy, bèn thưởng cho Trương Nhĩ nghìn lượng vàng, Trần Dư năm trăm lượng vàng. Trần Dư tuổi vẫn còn trẻ, tôn kính Trương Nhĩ giống như cha của mình, hơn nữa còn kết bạn vào sinh ra tử. Hai người mai danh ẩn tích đến huyện Trần, làm quan gác cổng duy trì sinh kế.

Quan huyện địa phương bởi chút hiềm khích mà đánh đập Trần Dư, Trần Dư theo bản năng muốn đứng dậy phản kháng, Trương Nhĩ lén đá Trần một cước để ngăn y lại, để y nhẫn chịu đánh đập. Đợi sau khi quan huyện đánh xong bỏ đi, Trương Nhĩ kéo Trần Dư đến dưới gốc cây dâu quở trách anh ta: “Trước đây tôi đã dặn cậu như thế nào? Hôm nay mới gặp chút chuyện nhục nhã đã không nhẫn chịu được nữa, lẽ nào cậu muốn chết trong tay tên tiểu quan lại này ư?”. Trần Dư bình tĩnh nghĩ lại, đồng ý với lời của Trương.

Làm được điều này, bạn có thể chuyển nguy thành an - Ảnh 1

Không lâu sau, cả Trương Nhĩ và Trần Dư đều làm đến chức công khanh thừa tướng, nếu như lúc đó họ nảy sinh mâu thuẫn với viên quan đó, hai bên xung đột với nhau, có thể đã không có được kết cục tốt đẹp sau này.

Vô lý sinh sự có âm mưu

Vùng Trường Châu đời nhà Thanh có một ông lão họ Vưu mở một tiệm cầm đồ. Cuối năm nọ, chỉ còn mấy ngày nữa là đến tết, một người hàng xóm hai tay trống không đến đòi lại số áo đã cầm cố ở đây, người quản lý tiệm đương nhiên không đồng ý, người hàng xóm đó liền quát tháo chửi bới ầm lên.

Vưu ông đứng ra hòa giải, ôn hòa nhã nhặn và chậm rãi nói rằng: “Không cần gấp! Tôi hiểu được ý của chú, chú chẳng qua là vì đón tết mà cảm thấy buồn phiền mà thôi, vậy cớ chi vì chút chuyện nhỏ này mà nảy sinh mâu thuẫn, tổn thương hòa khí?”.

Vưu ông liền cho người tìm lại số y phục mà gã đã mang đến cầm trước đó, cũng chẳng qua chỉ bốn, năm chiếc áo mà thôi. Vưu ông chỉ vào cái áo bông, nói: “Chiếc áo bông này chú hãy mang về dùng để chống rét, không thể thiếu được”. Lại chỉ một chiếc áo bào, nói: “Bộ này cho chú mặc đi chúc tết, còn mấy chiếc khác tạm thời chưa dùng đến thì vẫn cứ để lại đây vậy!”. Người đó không còn gì để nói nữa, cầm lấy y phục lặng lẽ rời đi.

Làm được điều này, bạn có thể chuyển nguy thành an - Ảnh 2
Không ngờ rằng, ngay trong đêm đó, người hàng xóm ấy bất ngờ chết trong nhà của người khác, về sau người nhà của gã còn kiện cáo gia đình nọ trong rất nhiều năm, khiến cho gia đình nọ hao hết tài sản. Thì ra người vô lý sinh sự này đã mắc nợ rất nhiều tiền ở bên ngoài, trước đó đã uống thuốc độc, vốn dĩ muốn đi giá họa cho ông lão họ Vưu, nhưng vì Vưu ông nhẫn chịu không so đo nên không đạt được ý đồ, vậy nên quay sang giá họa cho một gia đình khác.

Sau khi biết chân tướng vụ việc, Vưu ông nói: “Phàm là những người vô cớ sinh sự loại này hẳn là phải có ý đồ gì đó, giả dụ chuyện nhỏ không thể nhẫn chịu, rất có thể họa lớn sẽ giáng xuống đầu”.

Người ác thường vì thỏa ác niệm của bản thân mà làm chuyện xấu. Họ coi trời bằng vung, không mảy may kiêng nể gì, không từ một thủ đoạn nào. Nhưng một khi việc ác đã làm xong rồi thì điều còn lại là sự chột dạ và sợ hãi đến vô cùng vô tận.

Người tốt thì không như thế, xuất phát từ thiện niệm, xuất phát từ suy nghĩ cho người khác nên khi làm một việc gì, họ không muốn phô trương nhất thời, không muốn dùng mọi thủ đoạn mà thường thường ở bề ngoài thì tưởng như nhu nhược, hèn yếu, nhưng trên thực tế thì ý chí lại kiên cường và có sức mạnh to lớn.

Người nhân từ khi đứng trước mọi việc thường bình tĩnh, suy xét trước sau một cách thấu đáo. Họ nghĩ cho người khác nhiều hơn nghĩ cho bản thân mình nên khiến người đời tưởng rằng họ nhu nhược, hèn kém. Nhưng kỳ thực hoàn toàn không phải như vậy.