Tôi là nữ nhân viên văn phòng, 24 tuổi, tôi là người vô tính. Tôi đã biết điều này khi lên cấp 3 và đã đi khám, thử nhiều phương pháp mong thay đổi tình huống này nhưng vô ích bởi nó đã là con người thật của tôi rồi. Tôi không có cảm xúc với ai dù nam hay nữ, với tôi chỉ có gia đình và bạn bè thông thường. Ở một mình hay cô đơn tới cuối đời với tôi chẳng sao cả, tôi chỉ có một nỗi lo là mẹ.

Không lấy chồng liệu tôi có bất hiếu - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Mẹ gần 60 tuổi, sức khỏe lại yếu, từ sau khi tốt nghiệp mẹ luôn mong mỏi tôi yêu và cưới sớm chút vì sợ mình chẳng đợi kịp. Tôi cũng nói thật với mẹ về tình trạng của mình. Mẹ khóc nhiều lắm, nghĩ rằng vì cuộc hôn nhân không mấy tốt đẹp của mẹ đã khiến tôi như vậy. Tôi an ủi, khẳng định với mẹ rằng không phải, mọi thứ chỉ là do thể chất của tôi thôi, cũng dẫn mẹ đi gặp bác sĩ để bà tin. Mẹ buồn một thời gian rồi không nhắc nữa, dạo này không hiểu sao cứ muốn tôi đi gặp người này người nọ. Thấy mẹ như vậy, tôi không bực, chỉ thấy thương.

Tôi cũng muốn nhắm mắt lấy đại ai đó cho mẹ đỡ lo nhưng nếu làm vậy thì tôi sẽ có lỗi với người ta. Không yêu lấy nhau về lại khiến cả hai thêm khổ, giang dở cả đời người khác. Tôi không biết mình phải làm như thế nào cho phải. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Cảm ơn nhiều.