Chị tôi vốn là người chị cả hiền lành và ít nói nhất trong nhà. Chị chưa khi nào cãi lời cha mẹ, cũng chẳng có một lần lớn tiếng khó chịu với chúng tôi. Nụ cười hiền và dáng vẻ có phần cam chịu của chị đã theo chúng tôi suốt những năm tháng thơ ấu. Chị không học cao, chỉ vừa có tấm bằng trung học là ở nhà phụ giúp cha mẹ tôi. Chị bảo, để dành tiền cho chúng tôi đi học. Đến năm chị 20 tuổi thì ba mẹ tôi muốn gả chị cho một gia đình quen biết. Ba mẹ tôi khi đó cũng chỉ nghĩ chị vào được gia đình đàng hoàng, giàu có thì cũng sung sướng về sau. Bản thân chị cũng chưa từng từ chối ba mẹ tôi điều gì. Năm đó, chị tôi lên xe hoa, xinh đẹp và nụ cười cũng từng rất hạnh phúc.

Ban đầu, anh rể tôi đối xử không tệ với chị. Chỉ là, anh là một người luôn bận rộn với công việc. Anh luôn đặt công việc lên trên hết, kể cả vợ con và gia đình. Chị một thân một mình đi khám thai rồi lủi thủi khi đến ngày sinh đẻ khó khăn. Khi con lớn lên thì cũng chị đưa con đi học, chăm con ngày qua ngày. Có khi cả năm dài mới thấy anh về thăm nhà được mấy tuần. Chị tôi chưa khi nào than phiền, cũng chỉ một lòng lo cho gia đình. Nhưng rồi, chị biết anh ngoại tình với cô thư ký luôn kề cận bên anh. Chị không đánh ghen, lại càng không làm lớn chuyện. Chị chỉ lựa lời khuyên anh quay về. Anh rể tôi cũng ậm ừ cho qua nhưng rồi lại ngựa quen đường cũ. Đàn ông mà, một lần lạc đường rồi là không khi nào có thể quay lại nữa…

Khi vợ yêu một người đàn ông khác… - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Số lần anh rể tôi ngoại tình không còn đếm đủ mười đầu ngón tay trong suốt 3 năm sau đó. Anh chê chị không hiểu biết, anh nói chị không cùng đẳng cấp với anh. Chị lại im lìm, dáng vẻ cứ cam chịu khiến người ta cứ phải oán trách. Để đến một đêm mùa hạ nọ, chị gọi cho tôi, tôi nghe bên đầu dây bên kia giọng chị nức nở. Đó là là lần đầu tiên tôi nghe chị khóc, như đã nhẫn nhịn rất lâu, đã cam chịu quá nhiều. Chị bảo với tôi, chị lỡ yêu một người đàn ông không phải là chồng chị. Là lần đầu tiên chị biết yêu một người nhưng lại như là lần cuối cùng trong đời…

Người đời gọi thứ tình cảm chị đang có chính là ngoại tình. Giây phút tôi nghe chị nói, tôi đã hỏi chị, chị có biết mình đang làm gì không? Nhưng tôi chỉ có thể nghe tiếng chị khóc, lời nói cũng đã chẳng còn tròn tiếng. Chị bảo, chị muốn được yêu, muốn được thương, chị chỉ muốn như thế. Như người đàn bà đã quá cằn cõi với những cô đơn và vô tâm đến mức thèm khát cảm giác yêu đường đến tội nghiệp. Như cảm giác lần đầu tiên một người đàn bà biết yêu thương là phải như thế nào, vừa đáng thương lại vừa đáng trách.

Khao khát đó cháy bùng trong con người vốn chỉ toàn biết cam chịu của chị. Chị muốn ly hôn, bất chấp rằng chị sẽ mất con, đánh cược cả cuộc sống sau này có nhiều dè bỉu của thiên hạ thế nào. Ngày chị đòi ly hôn, gia đình anh lời lẽ nặng nề nào cũng có thể nói ra với chị. Nhưng anh rể của tôi không muốn mất chị. Hơn ai hết, tôi tin anh là người biết rõ người phụ nữ của mình đã từng đáng thương thế nào. Đến khi biết chị yêu một người khác, anh mới biết cả đời anh không thể mất chị. Người đàn ông đã từng như bất cần tất cả, giờ lại hối hả chạy đi tìm chị tôi sau những tháng năm bội bạc dối lừa.

Khi vợ yêu một người đàn ông khác… - Ảnh 2
Ảnh minh họa: Internet

Đàn ông hóa ra lại thật lạ. Chỉ đến khi mất rồi mới lo mà chạy đi tìm. Bao năm đàn bà im lìm ngậm đắng nuốt cay, đàn ông mấy phần biết được? Bao lần đàn ông cần đàn ông đến mòn mỏi hao gầy, mấy bận đàn ông chịu ngó ngàng? Để đến khi lòng dạ của đàn bà cạn kiệt, biết đến chút yêu đương xa xỉ thì đàn ông lại quay về? Người phụ nữ của các anh yêu một người đàn ông khác rồi, các anh liệu có thấy đau? Có từng biết dáng hình đàn bà bất hạnh nhường nào khi từng thấy các anh thương một kẻ khác? Là ai khiến họ thay lòng đổi dạ? Là ai khiến họ tuyệt vọng trong chính gia đình của mình. Tôi tin anh rể tôi sẽ luôn có câu trả lời.

Người ta có thể trách chị tôi là đàn bà không biết nghĩ cho con cái, gia đình. Nhưng tôi lại nghĩ, không phải thứ mọi đàn bà xứng đáng có được là hạnh phúc hay sao? Chẳng lẽ lại bắt chị tôi sống cả đời với bất hạnh? Rồi con của chị làm sao có thể hạnh phúc khi ở bên một người mẹ như cạn kiệt hết nhựa sống? Vậy thì thà là chị quyết ra đi, dứt khoát buông bỏ một lần mà đi theo điều trái tim chị mong muốn. Là chị lựa chọn điều chị cho là hạnh phúc, là chị chịu trách nhiệm với cuộc đời của mình. Đó mới chính là điều mọi đàn bà phải học.

Chỉ là, đàn ông ơi, đừng đến khi vợ mình yêu một người đàn ông khác mới giật mình quay lại nhìn cô ấy. Người phụ nữ ở bên các anh cũng khát khao yêu đương và hạnh phúc. Anh không yêu thương cô ấy đủ đầy thì rồi sẽ có người khác thương yêu cô ấy. Điều anh không biết trân trọng thì sẽ có người khác đến cướp đi. Đừng chỉ biết rông chơi, quay lại đã mất thứ cả đời anh phải hối hận…