Phụ Nữ Sức Khỏe

Kẻ lạ người dưng chung giường, xót xa nhường nào?

Kẻ lạ, người dưng chung giường, xót xa nhường nào? Nhưng làm thế nào để bản thân tôi có thể buông? Làm thế nào tôi có thể đủ dũng cảm để làm lại một lần nữa khi ôm mãi 10 mấy năm dài thanh xuân kia?

Sinh nhật con trai lớn, mấy đứa trẻ cứ chạy tới chạy lui trong khuôn viên nhà hàng. Tôi ngồi mệt phờ người cho một ngày ngược xuôi lo chuẩn bị tiệc cho con. Chồng tôi vẫn đang đi hết bàn này đến bàn khác để chào họ hàng, đối tác. Con trai tôi đùa giỡn hả hê rồi lại chạy lại tôi. Mắt thằng bé cứ to tròn hớn hở. Cu cậu kể với tôi đủ chuyện, rằng hôm nay vui thế nào. Nhìn nụ cười của con, tôi lại thấy mình chẳng còn tí mệt mỏi nào. Chồng tôi đi về hướng của hai mẹ con. Con trai tôi lại tíu tít với ba một hồi rồi mới chịu đi chơi tiếp. Ánh mắt chồng tôi lướt qua tôi phút chốc rồi lại bỏ ra ngoài. Tôi biết anh đi đâu.

Sau khi về nhà, lo cho con ngủ nghỉ cũng đã hơn 10 giờ. Gần 11 giờ thì chồng tôi về. Anh vui vẻ chào ba mẹ mình rồi lên phòng. Tôi mường tượng ra khuôn mặt khó chịu của anh. Anh đóng sầm cửa, quay lại giọng khe khẽ nhưng đầy hằn hộc nói với tôi:

- Cô dám động tới cô ấy? Muốn gì đây?

- Tôi không động tới đàn bà của anh. Là cô ta động tới con tôi!

- Đừng có giở giọng như mình đúng rồi. Tôi cảnh cáo, đừng có mà động vào cô ấy!

Kẻ lạ người dưng chung giường, xót xa nhường nào? - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Tôi không trả lời chồng, hờ hững như chẳng muốn quan tâm. Chồng tôi tắm rửa rồi vào giường ngủ. Chúng tôi quay lưng về hai phía khác nhau, giữa  là một cái gối như ngăn đôi giường. Chắc chẳng ai ngoài kia có thể biết chúng tôi đã ở bên nhau thế này hơn 5 năm qua. Người ta sẽ chẳng thể ngờ cái gia đình nhỏ bé như quá sung túc và hạnh phúc này lại thế này. Cũng không ai có thể ngờ, là chúng tôi tự nguyện ở bên nhau như thế…

Nghe có vẻ lạ lùng và hèn nhát lắm không? Chẳng phải người ta nên hạnh phúc để ở bên nhau cả đời, hơn là cứ như hai kẻ xa lạ chung giường? Chẳng phải người ta nên bỏ đi một cuộc hôn nhân đã không còn chút cảm xúc? Còn hơn là phải sống cùng một người đàn ông mà trái tim anh ta đã không còn dành cho mình. Còn hơn là ở vị trí vợ danh chính ngôn thuận hờ hững này. Tôi biết, biết hết đó. Chỉ là, tôi không muốn buông tay. Ngàn vạn lần vẫn không muốn buông tay…

Thật ra, với người đàn ông cùng giường này, tình yêu của tôi theo tháng năm lại trở thành một dạng cố chấp không thể buông bỏ. Tôi từng dành cả thanh xuân để bên anh ấy, cùng anh ấy dựng xây một gia đình hoàn chỉnh như bây giờ. Tôi không cho phép anh ta đạp đổ hết mọi thứ. Tôi quá cố chấp với những thiết tha của mình. Đến mức, ngay giờ phút tôi biết anh ấy ngoại tình, tôi vẫn không muốn anh ta rời khỏi cuộc sống của tôi.  Tình yêu thương ngày đó của tôi dần biến thành sự cố chấp chiếm hữu như thế.

Kẻ lạ người dưng chung giường, xót xa nhường nào? - Ảnh 2
Ảnh minh họa: Internet

Tôi thà cứ để anh ta đến với không ít người đàn bà khác, nhưng anh ta nhất định phải trở về nhà là chồng của tôi, là cha của con tôi. Tôi muốn con tôi phải có cha một cách đàng hoàng. Tôi biết, chồng tôi ở lại là vì cảm giác có lỗi với tôi. Anh ấy biết mình không thể trả cho tôi mười mấy năm thanh xuân qua. Là anh ấy có lỗi với tôi quá nhiều. Anh ta có thể nói những lời cay nghiệt, có thể phũ phàng với tôi nhưng chắc chắn sẽ không ra đi khi tôi không cho phép. Đó là lý do chồng tôi đã ở trên chiếc giường không còn chút yêu thương này với tôi suốt bao năm qua.

Đã có không ít đêm, tôi vượt qua cái gối ngăn đôi, bàn tôi với tới khuôn mặt quen thuộc của chồng. Nhưng rồi tay tôi lại dừng ở không trung, cứ để yên đó một hồi lâu. Cái cảm giác rõ ràng với tay ra đã có thể chạm lấy người mình yêu thương nhưng rồi lại hiểu chạm được rồi thì sao? Chẳng phải người ấy cũng sẽ quay đi? Vậy thì thà cứ để ta nhìn thấy họ mỗi ngày, thà để họ bên ta cả đời, ít ra ta vẫn còn họ ở đó…

Bạn tôi đã hỏi, rốt cuộc tôi còn muốn hành hạ mình đến bao giờ? Kẻ lạ, người dưng chung giường, xót xa nhường nào? Khi mọi thứ đã đổ vỡ, tại sao tôi còn muốn người đàn ông đó mỗi ngày chà xát tim gan tôi? Tôi chỉ muốn hỏi, rốt cuộc làm thế nào để bản thân tôi có thể buông? Làm thế nào tôi có thể đủ dũng cảm để làm lại một lần nữa khi ôm trong mình 10 mấy năm dài thanh xuân kia? 

Để rồi đến một ngày, chồng tôi bất chấp tất cả mà ly hôn. Anh ấy xin tôi hãy tha cho anh ấy. Lần đầu tiên trong suốt hơn 10 năm bên nhau, tôi khóc. Nước mắt của người đàn bà cứ cố tỏ ra bất cần, nhưng lòng dạ vốn đã đổ vỡ nát tan. Giây phút đó, tôi thấy như cả thế giới phía trước như sụp đổ nát tan. Nhưng rất lâu sau này, tôi lại phải cảm ơn chồng vì đã nhất quyết ra đi. Vì nếu không, tôi sẽ mãi ở nơi đáy vực của oán hận và chấp niệm không thôi. Tôi đã không thấy đằng sau cánh cửa của cuộc hôn nhân đổ vỡ này vẫn còn thứ ánh sáng của hy vọng và hạnh phúc. Tôi vẫn còn có thể yêu, có thể bắt đầu một hành trình mới.

Đàn bà, đừng bao giờ cam chịu cuộc sống kẻ lạ người dưng chung giường. Dù là với bất cứ lý do gì, cũng đừng dại mà giam mình vào cái lồng khổ ải đó. Một khi đã không thể hạnh phúc khi bên nhau, hãy buông tay. Đừng biến hôn nhân thành cái xác chết của tình yêu, cũng chỉ bạn đau, mình bạn bất hạnh. Phụ nữ, hãy can đam buông bỏ để tìm hạnh phúc của mình, nhé!

Ngọc Thi

Tin liên quan

Nhân quả luân hồi, trước đây đàn ông tạo nghiệp thì bây giờ phải gặp báo ứng

Tôi không hiểu được nỗi vất vả của vợ cũ mà còn ngoại tình rồi phá hủy hạnh phúc gia...

Sự khác biệt của năm đầu tiên và năm thứ 7 sau khi kết hôn mà bất kỳ cặp vợ...

Cuộc sống vợ chồng không tránh khỏi những lúc thăng trầm. Phụ nữ phải biết cách thấu hiểu còn đàn...

Phụ nữ càng hiền lành trải qua tổn thương càng tàn nhẫn

Nỗi đau quá lớn, ngoài tuyệt tình và tàn nhẫn để đứng lên đàn bà biết phải lựa chọn con...

Bí mật của đàn ông, biết càng ít càng bớt đau khổ

Lòng dạ của đàn ông như một ngăn kéo bí mật. Tốt nhất đàn bà chỉ nên biết những phần...

Ba kiểu phụ nữ luôn thích chen vào cuộc sống hôn nhân của người khác

Chúng ta thường nghe câu nói: "Cùng là phận đàn bà sao còn làm khổ nhau?". Vậy mà có ba...

Gửi kẻ thứ ba: Nếu có lòng tự trọng hãy đi trên đôi chân mình, đừng chen chân vào gia...

Xưa nay điều khiến người ta trân quý ở đàn bà chính là đức hạnh. Thế nhưng ở đời, không...

Câu chuyện của hai người đàn bà trên cùng một chuyến xe khiến ai cũng phải suy ngẫm

Cùng trên một chuyến xe mà số phận hai người đàn bà khác nhau nhiều quá. Một bên chồng ân...

Tin mới nhất