Không hẳn là trách nhiệm với người đầu ấp tay gối bên cạnh mình, trách nhiệm với những khúc ruột liền kề trong đời trước những lời đàm tiếu, đó còn là trách nhiệm với khoảng thời gian thanh xuân gắn bó đã trải qua của nhau.

Bởi vốn dĩ, người ta có thể chỉ cần vài ngày, thậm chí vài giờ để bắt đầu cho phép trái tim thỏa mãn rung động lạ lẫm. Nhưng, có khi lại cần đến cả đời để hiểu cụm từ trách nhiệm và sống đúng nghĩa theo quỹ đạo của khái niệm này.

Ảnh minh họa: Internet

Khi yêu nhau, người ta được thỏa mãn bởi những tươi mới, tròn trịa trong mắt nhau, lúc này yêu thực sự chỉ là yêu, tức là 1+1 luôn bằng 2.

Nhưng hôn nhân, lại chỉ còn là 0,5+0,5=1, tức là ai cũng cần gạt bỏ đi những mảng thừa cá tính trong hành trình tạo thành một vòng tròn đầy đặn, nhẵn hín với người đồng hành trong cuộc đời. Không hẳn là sự hi sinh gì to tát, lớn lao, nó nên được gọi tên là từ trách nhiệm. Trách nhiệm sống đời hạnh phúc, trách nhiệm đặt mình vào vị trí của người đối diện để hành xử vẹn toàn hơn, trách nhiệm xây dựng tổ ấm chung, nơi mỗi người chỉ đơn thuần là chồng, là vợ mà không phải một ông giám đốc hay một bà trưởng phòng nào cả.

Khi coi việc đem lại hạnh phúc cho đối phương trở thành trách nhiệm của bản thân mình, hẳn nhiên từ những hành động nhỏ nhặt nhất cũng sẽ ẩn chứa muôn vàn những thương yêu, nâng niu.

Ảnh minh họa: Internet

Người ta thường nói, đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Nhưng, khi có trách nhiệm đàn bà cũng góp phần xây nhà to lớn hơn và đàn ông cũng là nhân tố quan trọng trong việc dựng xây tổ ấm vững vàng hơn.

Có thể, mỗi người khi bước ra đời luôn mang trong mình muôn vàn những trách nhiệm khác nhau, trách nhiệm với người thân họ hàng, với công việc, với bạn bè. Nhưng, trách nhiệm với hôn nhân, với yêu thương nó hoàn toàn khác. Nó không mang tính tách biệt mà bao hàm thì đúng hơn. Yêu thương nhau mà có trách nhiệm với nhau và khi có trách nhiệm với nhau sẽ hiển nhiên yêu thương nhau hơn.
 
Do vậy mà, đứng trước một quyết định “chia đôi xẻ nữa” tổ ấm đã từng cùng nhau hứa hẹn nâng niu đến cuối đời, người ta hay khuyên nhau lắng lòng lại và đừng chỉ phủ đầu bằng cảm xúc yêu thương đơn thuần nữa. Vì hôn nhân, vốn dĩ còn có cả trách nhiệm. Và để có trách nhiệm với nhau một cách tự nhiên như bản chất của sự tự nguyện rung động và sau này là gắn bó, người ta cần một vài giây tua lại cuốn phim hồi ức về những năm tháng bão tố đã qua, khoảng không đã luôn có một người âm thầm sát cánh. Sự đền đáp và những thương yêu, suy cho cùng cũng đo đếm bằng hai từ trách nhiệm.