Phong Nhị năm 7 tuổi cha mẹ đều lần lượt qua đời, may thay tố chất thân thể của cậu tốt, dù gió rét thổi tạt vào người cũng không bị ho, mưa to trút xuống người cũng không bị cảm. Hàng ngày, cậu lên trên núi nhặt củi bán lấy chút tiền sống qua ngày, cứ thế lớn lên thành một chàng trai sức dài vai rộng.

Nói về chàng Phong Nhị này, ngoại trừ cái nghèo ra, thì những phương diện khác đều không chê vào đâu được. Người thì cao lớn vạm nỡ, một hơi khiêng hai ba trăm cân củi dễ như chơi trò trẻ con vậy, quan trọng nhất là tâm địa hiền lành, nước và củi của những người già cả neo đơn trong làng, chàng đều một mình bao hết.

Bản thân tuy nghèo, nhưng người lại trượng nghĩa, cũng thường hay dùng số tiền ít ỏi bản thân vất vả kiếm được giúp đỡ những người già này. “Phong Nhị thật đúng là con người rất tốt mà; người tốt như y thế nào cũng sẽ gặp được phúc lành”. Mọi người trong làng đều hết lời khen ngợi chàng.

Quả thật đúng như những gì mọi người đã nói. Phong Nhị nghèo, không lấy được vợ; vừa khéo một ngày kia trên đường ra chợ bán củi trở về gặp phải một thiếu nữ ăn xin bị mấy tên vô lại bắt nạt. Chàng không nhịn được, liền chạy đến gạt mấy tên vô lại đó ra. Mấy tên vô lại đó bị đánh, đều bỏ chạy cả. Hỏi thăm, mới biết cô gái này còn có một người cha già đang bị bệnh nặng; hai ngày đã không có ăn gì rồi, đang nằm trong một ngôi miếu hoang cũ rách.

Gieo trồng thiện căn mới đắc được thiện quả - Ảnh 1

Phong Nhị nghe thấy thế, liền động lòng trắc ẩn, dẫn theo cô gái quay lại chợ, mua một mớ bánh bao, còn có con gà nướng nữa, bảo cô hãy mang về cho cha mình; lại móc trong người ra một chút tiền còn sót lại, bảo cô về đưa cha mình đi khám bệnh. Cô gái dập đầu lạy tạ, nước mắt lưng tròng rời đi.

Phong Nhị mấy hôm sau đi bán củi, trên đường trở về thì bắt gặp người thiếu nữ đó, trên đầu nàng có cài bông hoa trắng. Cô gái khóc lóc thảm thiết, nói rằng, cha nàng đã mất rồi. Nàng dùng số tiền mà Phong Nhị cho hôm trước mua một tấm chiếu cuộn lấy thi thể, vẫn còn đặt trong miếu; bản thân thật không có cách nào khác, nên chỉ biết tìm đến chàng.

Cô gái này giống như Phong Nhị vậy, lòng dạ thiện lương, thích giúp đỡ mọi người, bao nhiêu công việc may vá cho những người già kia, cô đều tự mình nhận hết. Người trong làng đều khen không dứt miệng, nói Phong Nhị ở hiền gặp lành, nên mới gặp được một cô vợ tốt như vậy. Sau khi kết hôn, Phong Nhị lên núi săn bắt, vợ ở nhà lo liệu cơm nước, tranh thủ những lúc nhàn rỗi, làm thêm công việc may vá thêu thùa, rồi đem ra chợ bán, cuộc sống cũng dần dần khá lên. Thời đó, mọi người trong làng đều lấy Phong Nhị làm gương để dạy dỗ con mình: Có nhìn thấy chưa, các con phải biết học theo người ta, ở hiền được ông trời chiếu cố, người ta tuy có nghèo thật, nhưng ông trời lại ban cho một cô vợ tốt như thế đấy!

Phong Nhị sau khi kết hôn mãi vẫn không có con, hai vợ chồng đã tìm đến rất nhiều thầy thuốc, bài thuốc bí truyền nào cũng đều đã thử qua, nhưng vẫn không có chút dấu hiệu gì. Phong Nhị và vợ cũng không chút oán trách, bản thân không có con, thì hãy cứ xem con nhà người ta cũng như con mình mà đối đãi vậy. Đứa trẻ nào không có tiền đi học, hai vợ chồng đều chủ động tìm đến giúp đỡ; đứa trẻ nào bị ốm, cũng mua chút quà bánh đến thăm. Nháy mắt, hai người cũng đã hơn 40 tuổi, nhưng vẫn không có lấy một mụn con.

Một ngày kia, có một thầy phong thủy chuyển đến làng, mọi người đều giục Phong Nhị tìm ông ấy xem thử xem, có phải là vấn đề phong thủy hay không. Phong Nhị không chút để tâm, nhưng vợ chàng thì không ngồi yên được nữa. Gia cảnh tuy mỗi ngày một khá hơn, nhưng dưới gối không có con cái, cảm thấy ngày tháng cũng thật buồn tẻ, bèn dẫn thầy phong thủy đến mộ phần tổ tiên nhà chồng. Thầy phong thủy đến đó xem thử, không nói lời nào, ngoảnh đầu bỏ đi.

“Tiên sinh, xin ông hãy nghĩ cách giúp vợ chồng tôi, nếu không, ông xem, chúng tôi sẽ di dời mộ phần này vậy?”. Vợ Phong Nhị lo lắng.

Gieo trồng thiện căn mới đắc được thiện quả - Ảnh 2

“Ài, nếu như có thể di dời được, thì tôi từ sớm đã nói với vợ chồng cô cậu rồi, bây giờ hoàn toàn không thể động đến! Nếu tôi xem không nhầm, người trong mộ phần này qua đời ít nhất đã 200 năm rồi! Nếu di dời sẽ kinh động đến tiền nhân! Huống hồ, quanh khu này ít nhất cũng có hơn trăm ngôi mộ, nếu muốn di dời, thì đều phải di dời hết, nếu không, tổ tiên không bằng lòng, không chừng sẽ còn giáng đại họa nữa!”.

“Tiên sinh nói quả không sai, nhà họ Phong vốn là thế gia vọng tộc, đến đời ông cố của Phong Nhị, thì chính là đời đời đơn truyền. Vợ chồng Phong Nhị trước nay đều luôn hành thiện tích đức, đều là người tốt, ông hãy giúp đỡ họ đi”. Những người già cũng nài nỉ thầy phong thủy.

Thầy phong thủy lắc lắc đầu: “Đó thì phải xem mệnh trời rồi! Tôi thật không có cách nào! Nhưng mà, mọi người tốt nhất là chớ ôm giữ niệm đầu này, trừ phi một ngày nào đó, khu đất này tự động cao lên rồi, khi đó phong thủy cũng sẽ tốt trở lại, nhưng nghĩ cũng thật khó lắm, trừ phi kỳ tích xuất hiện thôi!”.

Vợ của Phong Nhị trở về nhà, thở ngắn than dài. Phong Nhị thì ngược lại không có để tâm, lúc cần lên núi thì lên, lúc cần ra chợ thì vẫn ra chợ, nguyên từ đầu chàng đã nghĩ thông, trong mệnh đã định sẵn cả rồi, hà tất phải nghĩ nhiều!

Vào một ngày mùa hè năm thứ hai, sau khi đường sửa xong, trời giáng một cơn mưa to như thác đổ, cơn mưa kéo dài ba ngày ba đêm. Sau khi trận mưa bão qua đi, vợ của Phong Nhị bỗng có mang! Phong Nhị vui mừng đến chạy báo tin vui khắp chợ, tuổi già được con, thật là niềm vui sướng biết bao! Vậy là chàng đã có thể quẳng bỏ lời kết rằng chàng đời này ắt phải tuyệt tử tuyệt tôn rồi.

Vị thầy phong thủy đó sau khi tin nghe vợ Phong Nhị mang thai, liền chạy đến mộ phần nhà Phong Nhị xem thử. Thì ra bao nhiêu đất đá trong trận mưa bão từ trên núi đổ xuống khiến cho khu đất quanh ngôi mộ đó giờ đã cao hơn mặt sông trên cả một mét.Thầy phong thủy thở dài: Quả thật là nghìn năm khó gặp! Thật đúng là nghìn năm khó gặp! Ý trời, thật đúng là ý trời mà! Xem ra, con người ta, ngoài việc tích âm đức ra, cũng cần phải cố gắng tích dương đức nữa!