Này nhé, tối, chàng bảo mai chàng phải đi họp sớm, sau đó tiếp khách, nhờ ta ủi giùm bộ đồ “vía” cho chàng. Ủi đồ là chuyện nhỏ, chúng ta vẫn làm thường xuyên cho cả “cha con bọn hắn” nên dù chàng có nhờ hay không ta vẫn sẽ làm. Nhưng, ấy chết, tối nay ti vi chiếu tập cuối Diên Hy công lược, lẽ nào bỏ qua, nên phải xem phim đã, rồi rửa chén, soạn tập vở cho con. Phim xem xong, cô bạn thân gọi điện kể chuyện giận chồng. Thế là phải ngồi gỡ rối tơ lòng giúp bạn, chứ không thì bạn bè để làm gì.

Túm lại là sau tất cả, chúng ta chỉ lỡ quên ủi bộ đồ cho chàng thôi chứ có gì to tát. Không mặc bộ ấy thì vẫn còn 3 bộ nữa treo sẵn trong tủ kia mà. Chỉ thế thôi mà chàng mặt nặng mày nhẹ, lại còn quát vào mặt ta, bảo ta là không để ý gì đến chàng, nhờ có chút xíu cũng không xong. Tổn thương chớ! Ta không để ý đến chàng thì bao lâu nay chàng ăn uống làm sao, ngủ nghỉ thế nào, đau ốm ai lo? Nhờ chút xíu không xong chớ bao nhiêu chuyện chợ búa, con cái, gia đình hai bên… thì bao nhiêu năm qua ai lo cho mà xong đấy?

Ta nói, đàn bà, chúng ta thừa biết ta sai khi nào, sai thế nào. Hơn ai hết, chúng ta tự biết ăn năn, hối hận mỗi khi có điều gì sai sót hoặc khiến cho người thân không hài lòng. Chúng ta là những người trách bản thân nhiều nhất chứ không phải đợi các chàng trách móc đâu. Cho nên, chàng không quát thì ta cũng đã tự trách rồi, đã tự nhiếc móc mình rồi. Thế mà chàng còn không thương, còn không tội nghiệp vợ, lại còn mắng ta. Bộ chàng mắng ta rồi mọi thứ sẽ tự động đâu vào đấy hay sao, hay sẽ chỉ khiến chàng thêm bực bội, khiến ta thêm tổn thương, khiến không khí gia đình căng thẳng? Cuộc sống hôn nhân coi vậy chớ khó lắm! Mỗi lần hờn dỗi, mỗi câu trách móc đều ghim dấu ở đó để bùng lên vào một lúc khác hoặc tích tụ thành những vết thương sâu.

Ảnh minh họa

Là đàn ông, lẽ nào chàng không đủ cao thượng, không đủ bản lĩnh cây tùng, cây bách để tha thứ cho vợ, để dỗ dành vợ, để gia đình yên vui? Nói thiệt, tâm trạng chúng ta không vui, làm sao nấu cơm cho ngon được. Thay vì đưa bao nhiêu tình yêu vào món canh, ta có thể nêm vào đấy ít nước mắt. Có ích gì đâu. Chưa kể, khi tổn thương, không có chồng chia sẻ, ta lại có thể gọi điện than với bạn, rồi biết đâu bạn cũng lại bị chồng mắng như ta?

Cho nên mới nói, cô Chi Pu cổ có lý đó. Đàn ông thông minh là phải biết xin lỗi vợ khi vợ sai (và đương nhiên phải biết xin lỗi vợ khi mình sai). Để chi vậy? Để vợ vui, để gia đình hạnh phúc. Tin đi, chỉ cần vợ vui là gia đình sẽ rất dễ hạnh phúc. Còn vợ quạu, vợ buồn thì… thôi, hậu quả khủng khiếp lắm, đừng nói.