Chúng ta chờ đợi để những cây hoa lớn lên. Chúng ta tưới nước cho chúng, để chúng dưới ánh nắng mặt trời để rạng rỡ mỗi ngày. Chúng ta ở bên cạnh những người bạn thân nhất, an ủi họ, giúp đỡ khi họ gặp khó khăn. Chúng ta luôn luôn dịu dàng với bạn bè, kiên nhẫn xoa dịu những nỗi buồn của họ. Chúng ta luôn cho mọi người và thế giới rất nhiều cơ hội nhưng lại luôn khắt khe với chính mình. Chúng ta rất dịu dàng khi nói đến lũ trẻ, động vật và mọi người nhưng lại không bao giờ dịu dàng với chính mình. Tại sao chúng ta lại không thể kiên nhẫn với bản thân mình?

Đúng như tác giả nổi tiếng người Mỹ Henry James đã từng nói: “Trong cuộc đời con người có ba điều quan trọng: Đầu tiên là tử tế, kế đến cũng là tử tế, và cuối cùng vẫn là tử tế”. Một trong những điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm cho bản thân là đối xử tử tế với mình hằng ngày. Khi đó cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên thoải mái hơn và các mối quan hệ cũng có thể được cải thiện tốt hơn. Chúng ta có thể cảm thấy thực sự hạnh phúc và tự tin, rồi những điều tốt đẹp xứng đáng hơn sẽ ngày một tới gần. Chính vì thế, hãy nắm chắc những điều dưới đây để tử tế hơn với bản thân nhé!

tot-voi-ban-than

Hãy biết kiên nhẫn

Hãy nhớ rằng, chúng ta cũng như những bông hoa cần phải có thời gian để trưởng thành. Chúng ta phải kiên nhẫn đối xử tốt với bản thân mình, tập trung vào những điểm tốt đẹp của bản thân, nói những lời tích cực với chính mình, phải khuyến khích chứ không hà khắc.

Tự thân cố gắng

Thực ra, đây cũng là cách sống tử tế với bản thân, tự thắp đuốc lên mà đi chứ không trông chờ vào bên ngoài. Tinh thần đó bẻ gãy được suy nghĩ dựa dẫm mà đa số chúng ta mắc phải để rồi chính mình không thể ngoi lên được, cứ chìm hoài trong nỗi khổ đau vì những tác động bên ngoài.

Rèn luyện nội tâm

Rất nhiều rắc rối đều bắt nguồn từ việc quá bận tâm tới cảm xúc của người khác, không được làm theo ý mình, làm những gì mình muốn. Chúng ta muốn làm hài lòng người khác nhưng người phật lòng đầu tiên lại chính là bản thân. Chúng ta quên cách đối xử tử tế với chính mình, quên cách rèn luyện nội tâm vững vàng để bỏ ngoài tai những tác động từ ngoại cảnh.

Khi đã có thể vượt qua chính mình, sóng gió bão táp bên ngoài đều không thể ảnh hưởng thì chứng tỏ chúng ta đã thành công. Một khi đã thành công, chúng ta còn cần để ý tới cái nhìn của người khác nữa sao?

tot-voi-ban-than-1

Muốn hạnh phúc, cách tốt nhất là yêu thương bản thân

Phần lớn những người bất hạnh thường vì lý do này hay lý do khác, có thể do cô đơn, tổn thương nhiều hay vì sống trong những hoàn cảnh buộc phải chấp nhận nhiều éo le, vì chọn lầm yêu thương, vì nhớ thương nhầm người, vì phản bội mà mất hết lòng tin vào cuộc sống.

Này, nếu có ai đó hỏi bạn rằng, điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống này, thì đừng vội trả lời họ rằng tình mẫu tử, tình phụ tử, tình yêu nam nữ hay xa hơn là những cái ước mơ hay mục tiêu hay lý tưởng. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống này chính là được sống, được tồn tại. Vậy thì tại sao chúng ta vẫn bỏ quên bản thân mình, không hề dành thời gian chăm sóc, yêu thương chính mình đi?

Chỉ đơn giản là sống lạc quan lên, bớt suy nghĩ đi. Đừng đày đọa bản thân quá nhiều bởi những mối bận tâm chẳng có gì hết, tận hưởng cuộc sống theo hướng tích cực hơn, vui vẻ và lạc quan hơn.

Ai trong chúng ta cũng sẽ có những phút giây bất chợt muốn làm cho cuộc sống của mình thêm ý nghĩa, thích làm những việc muốn làm, yêu thương theo cách của chúng ta. Đừng sợ hãi hay trốn tránh, nếu phải đối diện với thử thách thì hãy dùng thái độ tích cực nhất để chấp nhận, than vãn hay e ngại thì rồi bạn vẫn sẽ phải đương đầu với nó dù sớm hay muộn, vậy thì đừng trì hoãn bất cứ điều gì.

Mỗi ngày, hãy nhớ làm cho mình đẹp hơn, hãy nhớ đối đãi thật tốt với bản thân mình mỗi ngày. Thay vì cố học theo sở thích của ai đó thì hãy thoải mái thể hiện cá tính của bản thân, sống với bản chất của mình, và hãy tôn trọng cảm nhận của chính mình. Đừng quá dễ dàng khiến cho ai đó làm mình bị tổn thương, cũng đừng vì tổn thương mà bỏ rơi chính mình.

Chúng ta sẽ không thể hạnh phúc nếu như chính ta không biết cách yêu thương chính mình. Chúng ta sẽ chỉ chìm vào những ánh mắt của mọi người, chờ đợi ai đó đến bên cạnh và quan tâm, bị đọng đón nhận tất thảy niềm vui, nỗi buồn. Nếu như không vì bản thân mà sống, lúc đó chúng ta không phải đang sống, và chỉ là cái bóng chìm khuất sau lưng và không cho mình cơ hội đứng lên.