Ly hôn tuyệt nhiên không phải là tội lỗi của đàn bà

Ly hôn chính là hai cuộc đời rời bỏ nhau, nghe vậy cũng đã thấy nặng nề. Người ta yêu nhau ngày một ngày hai cũng là dễ. Chứ còn lấy nhau, ở với nhau được bao năm vốn đã từng mất không ít cố gắng. Chia tay, nói một câu là chỉ nhìn thấy lưng nhau. Chứ ly hôn, ký một chữ, nhìn lại là cả một quãng dài khó lòng vứt bỏ. Nhưng người với người, ở hay đi cũng đã là duyên phận. Tờ hôn thú nào là minh chứng một đời một kiếp sắt son. Cũng hãy hiểu ly hôn như một lời chào tạm biệt của những kẻ không còn duyên phận bên nhau. Người ta ly hôn là vì không còn phù hợp, vì chẳng thể khiến nhau hạnh phúc hơn. Đơn giản là kết thúc một đoạn tình hết thời hạn. Thế thì ly hôn tuyệt nhiên không phải là tội lỗi của đàn bà. Đã thế thì việc gì phải oán trách bản thân mải miết, phải tự ti đến tiêu cực? Hãy nghĩ, đó chỉ là một chặng đường ta phải qua. Không thể đi tiếp thì đành rẻ một bước mà bắt đầu một lối mới. Vậy thôi…

Không phải đã từng nghĩ ly hôn sẽ hạnh phúc hơn sao

Mọi sự kết thúc cũng là vì không thể hạnh phúc được nữa. Rồi thì ly hôn, tiễn nhau qua cánh cửa vợ chồng. Vậy mà sao lại có lúc như không chịu nổi cái kết chính mình đã lựa chọn, dùng dằn mải miết với quá khứ? Hãy nhớ, ta đã từng mỏi mệt và hy vọng kết thúc duyên nợ ấy thế nào. Không phải đã từng nghĩ ly hôn sẽ hạnh phúc hơn sao. Đến cuối cùng, ai cũng mưu cầu hạnh phúc, dù rằng là rời bỏ nhau, là dứt đi một nhân duyên từng là nửa cuộc đời về sau. Mọi thứ ở đời đều được định đoạt bởi một cái giá. Cái giá cho một cơ hội hạnh phúc khác chính là bản lĩnh bỏ lại vấn vương đã từng. Thế thì phải sống tốt hơn, hạnh phúc hơn. Bản thân đã mỏi mệt nhường nào, cũng cần được yêu thương hơn.

Đến cuối cùng, ai cũng mưu cầu hạnh phúc, dù rằng là rời bỏ nhau, là dứt đi một nhân duyên từng là nửa cuộc đời về sau - Ảnh minh họa: Internet

Chỉ là, đừng kiêu hãnh trong cô độc

Đàn bà sau ly hôn thường chọn cô đơn. Không hẳn vì thiếu đàn ông, càng không phải vì không sợ cô đơn. Người ta chọn cô đơn, đôi khi là vì sợ mình không đủ sức yêu thương một lần nữa. Nhưng đàn bà sau ly hôn có thể quyến rũ độc thân, chứ đừng kiêu hãnh trong cô độc. Nếu cô đơn lại là sự gồng gánh mệt mỏi, là bấu víu yếu ớt thì vẫn là nên chọn một bờ vai mà tựa vào. Như thế không phải là yếu đuối, là ỷ lại, mà là đời này ai cũng cần có một người ở bên. Chỉ là để hiểu nhau đã từng vất vả thế nào, để biết có đôi vẫn yên lòng hơn.  Vì vậy, nếu đã quá mệt mỏi rồi hãy mở lòng ra đi, sẽ có người vì ta mà chịu ướt một bên vai khi bão tố. Sẽ ôm cả những gai góc quá khứ của ta vào lòng. Do đó đừng ngại, đừng sợ, vì vốn dĩ “khi sinh ra ta đã thuộc về một người khác”, cả cuộc đời cũng là chặng đường tìm kiếm nhau…

Chỉ là, đừng kiêu hãnh trong cô độc - Ảnh minh họa: Internet

Và đừng quên, cuộc đời thật sự không dài

Đi qua những thương tổn, người ta lại dễ dàng vùi lấp đi chính thời gian của đời mình. Cuộc đời thật sự không dài đâu, thanh xuân của đàn bà cũng ngắn lắm. Cứ bước qua từng mất mát hay đổ vỡ hãy hiểu ta đang dần đi đến hạnh phúc của mình. Hối hả yêu thương đi, đừng đợi chờ nữa, đừng đắn đo thêm. Vì ta thật sự không thể biết ngày mai sẽ thế nào, thế thì phải chạy cho kịp hôm nay, hạnh phúc cho đủ đầy ở hiện tại. Càng đi qua tổn thương, càng phải hiểu thời gian chẳng còn dài. Trân quý hiện tại, theo đuổi hạnh phúc tương lai mới là điểu đàn bà phải làm để hạnh phúc hơn.