Vậy nên đừng cố gắng nghĩ ly hôn là thứ đáng sợ rồi gắn nó vào để đánh giá về một người nào đó.

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng hy vọng mình sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, ai cũng mong tìm được người bạn đời để sống đến 'đầu bạc răng long' với nhau.

Nhưng liệu ai có thể chắc chắn về ngày mai của mình được chứ. Cuộc sống luôn có những biến số bất thường xảy đến, để thử thách con người.

Người có bản lĩnh là người sẽ vượt qua biến số đó, dù là một bước đi gian khổ nhưng họ vẫn sẽ tiếp tục tiến về phía trước và tìm được hạnh phúc cho mình.

Ly hôn không phải là dấu chấm hết của hạnh phúc - Ảnh minh họa: Internet

Quay lại với hôn nhân và những biến số bất thường của nó. Hôn nhân là một cánh cửa có lẽ sẽ có nhiều người lựa chọn để bước vào, nhưng không phải ai cũng đủ sức để ở lại trong đó.

Cho nên, định kiến về sự “lỡ dở”, về sự “bất hạnh” cho cuộc đời sau ly hôn hoặc cả những suy nghĩ về mối tình sau ly hôn chỉ là “rổ rá cạp lại”, với tôi đó là một trong những định kiến thấp kém nhất về mặt cảm xúc của con người.

Tại sao ly hôn lại đáng sợ được chứ, nếu cuộc sống hôn nhân lúc đó còn “địa ngục” hơn nhiều?. Làm sao phải cố gắng gìn giữ một căn nhà mà khi bước chân về đó, bạn không thể sống được là chính mình?

Tôi không cổ vũ chuyện các cặp đôi sống với nhau nếu có mâu thuẫn là sẽ tìm đến việc ly hôn. Nhưng tôi cũng không thể cổ vũ câu chuyện tìm mọi cách sống trong 'đống rác' hôn nhân của mình để giữ gìn hình ảnh gia đình.

Đó chỉ là sự lừa dối đau đớn dành cho chính người trong cuộc mà thôi, còn những đánh giá phiến diện của kẻ ngoài cuộc sẽ chẳng thể làm tổn thương bạn hơn nữa, nếu bạn biết sự lựa chọn của mình là đúng.

Cuộc đời này tất cả chúng ta đều sống để 'mưu cầu' hạnh phúc - một hạnh phúc thật sự chứ không phải là một cái vỏ mang tên hạnh phúc.

Tất cả những uẩn khúc trong cuộc hôn nhân, chỉ có người trong cuộc mới nhìn thấy rõ nhất, họ chẳng thể lúc nào cũng phải phơi bày nó ra một cách 'lồ lộ' như chỉ mặc bikini hoặc quần đùi ra phố được.

Vì vậy, tiếc cho một cuộc hôn nhân nào đó thì cũng chỉ nên dừng ở sự chia sẻ chứ đừng có đánh giá thêm là tại sao mình tiếc cho họ.

Hãy sống và tiếc nuối cho những gì mình đã làm hoặc chẳng may mắc sai lầm thôi, đừng cố làm người 'bao dung' bằng cách bàn tán hay phán xét bất kỳ ai khác.

Ly hôn đúng là phải đi ra nơi phán xét, tranh chấp hoặc thậm chí là tố tụng nhau, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc coi ly hôn là bản án cho cuộc đời ai cả.

Ly hôn cũng sẽ chẳng thể là dấu chấm hết về hạnh phúc cho một người hay nhiều người. Ly hôn càng không thể là sự đeo đẳng mà con người sẽ phải mang theo cả cuộc đời.

Ly hôn chỉ là một sự kết thúc cho những yêu thương đã hết, cho sự gắn kết đã không còn đủ, và ly hôn chỉ đơn giản là đóng cánh cửa hôn nhân không còn hạnh phúc lại, để có thể tìm kiếm và mở ra được một cánh cửa hạnh phúc mới.

Vì vậy, đừng cố gắng bàn tán những cuộc ly hôn, bởi có thể trong hôn nhân của chính mình rồi sẽ có lúc xuất hiện những biến số dẫn đến ly hôn.