Từ giây phút đàn bà biết chồng phản bội, cuộc đời đã không còn bình yên

Chị chẳng may là một trong những người vợ bất hạnh như thế. Sự bình yên dù là trong một giấc ngủ vô thức cũng không thể có. Thật sự khi ấy trong lòng chị là muôn vàn cảm giác tồi tệ, là đau đớn, là thất vọng ê chề, là tủi hổ, là cô đơn cùng cực. Người ta nói, chị như thế là còn may vì ít ra chồng chị còn muốn quay về. Còn chị lại nghĩ, chồng đã ngoại tình rồi thì may hay rủi gì nữa, chỉ có đau nhiều hay ít, sẽ quên, hoặc cứ nhớ hoài.

Rất lâu sau này chị đều nhớ lại khoảng thời gian đáng sợ ấy, hóa ra một người phụ nữ mỏng manh thế nào cũng có thể chịu đựng được một nỗi đau lớn như thế. Chị không nhớ mình đã khóc bao nhiêu, đã tự dằn vặt và tổn thương mình thế nào. Chị chỉ nhớ, trong lòng đã từng nghĩ, sao chồng có thể phản bội? Mà thật ra đó là một câu hỏi chẳng bao giờ có thể trả lời được. Phản bội là phản bội, chẳng có lý do nào khác.

Lúc chồng nói xin lỗi chị, mong chị tha thứ, để anh ấy bù đắp cho chị, chị đã suy nghĩ rất nhiều. Chị không biết mình sẽ nhớ về nỗi đau này bao lâu, cũng không thể chắc có thể sống cùng một người đàn ông từng phản bội mình. Khi tin yêu càng lớn, thì nỗi đau bị phản bội càng khó lành. Huống hồ, chị còn con cái, suy nghĩ ám ảnh chị nhất chính là sống vì nỗi đau của mình, hay là vì con cái? Cứ kết thúc để nhẹ nhàng cho riêng mình, hay là nghĩ cho gia đình mình từng vun vén? Đàn bà có chồng ngoại tình, khổ nhất chắc cũng vì 5 chữ “tha thứ hay buông bỏ”.

dan-ba-co-chong-ngoai-tinh-11-01-234343

Đó là cảm giác một người nắm tay mình bao năm đột ngột đẩy mình xuống vực sâu, rồi lại nói sẽ kéo mình lên, sẽ cùng mình bước tiếp. Nếu mình để họ kéo mình lên, có chắc mình có thể cùng họ đi tiếp? Hay là mình buông tay họ rồi lại tự tìm cách thoát khỏi đáy vực tăm tối? Lơ lửng giữa một nơi thăm thẳm, một mình không biết rõ đường đi có lẽ là lúc đàn bà thấy thống khổ nhất.

Đàn ông trở về sau một cơn ngoại tình, nếu được tha thứ họ như được trắng tội. Còn đàn bà bị phản bội, lại mang một nỗi đau dai dẳng. Ngay cả khi nếu họ không thể tha thứ được, thì lại bị cho là không nghĩ cho gia đình, không sống vì chồng con. Vì chẳng phải ai cũng hiểu được phụ nữ có chồng ngoại tình, đau nhường nào, khổ sở ra sao. Đôi khi, họ chỉ muốn trong lòng hay cả ở khối óc đều trống rỗng, không phải chọn, càng không phải nghĩ ngợi điều gì.

Đàn bà có chồng ngoại tình: Đừng tha thứ chỉ để chọn một cuộc hôn nhân tạm bợ

Đa số phụ nữ khi phản bội trong hôn nhân một khi chồng muốn quay về, họ sẽ chọn cách tha thứ. Sự tha thứ này không mang ý nghĩa họ đã vượt qua được nỗi đau bị bội bạc, vì không người vợ nào dễ dàng quên. Phần nhiều là họ nghĩ cho con cái, về chút tình còn lại của hai vợ chồng. Họ nghĩ nếu họ chắc chắn không rời đi, thì chỉ cần để chồng quay về, và họ có thể tha thứ thì mọi chuyện sẽ lại như cũ. Tha thứ của phụ nữ có chồng ngoại tình mang tính hy sinh và đánh đổi với mong muốn gia đình có thể đủ đầy như trước. 

Nhưng thật ra, có những người vợ không đủ sức tha thứ cho chồng, hay là sự tha thứ của họ ngay từ đầu đã sai… 

yhn16_1_1_1_1_1_1_1

Có người vợ tha thứ chỉ để con mình có một người cha. Đây là kiểu phụ nữ chỉ muốn ở cùng chồng vì con cái. Và thường thì người vợ này đã phải tha thứ cho chồng không ít lần trước đó. Để đến một mức độ chịu đựng nhất định, họ chọn cách không cần một người chồng cho mình, nhưng phải có một người cha đàng hoàng cho con mình. Thật ra đây là sự tha thứ sai lầm nhất của đàn bà trong hôn nhân, chỉ khiến đàn ông xem thường vợ hơn. 

Có người vợ tha thứ chỉ để muốn chồng về và không hề biết lòng dạ anh ta còn lại bao nhiêu. Người phụ nữ này thương chồng hơn những tổn thương mình phải chịu. Họ chỉ cần chồng trở về, và không cần biết chồng có còn thương mình hay không. Sự trở về của một người đàn ông từng thay lòng luôn là canh bạc may rủi nhất đời đàn bà.

Thế thì ngay cả việc đoán định phần may mình được bao nhiêu đàn bà cũng không rõ thì còn gì để chắc chắn hạnh phúc sau này? Sự tha thứ lúc này chẳng khác gì một cách níu kéo đàn ông. Và khi đàn ông biết vợ muốn níu kéo mình, có chắc là họ sẽ thật tâm quay về, hay lại phản bội lần nữa? 

Và cũng có người phụ nữ tha thứ khi chưa hề biết liệu mình có đủ sức không. Sự tha thứ với người vợ này có thể là quá sức. Họ nghĩ rằng mình có thể quên, có thể bỏ qua cho chồng, nhưng thật ra là không thể. Vì họ đã hy sinh quá nhiều, họ không chấp nhận bất kì sự chia sẻ nào. Nhưng họ vẫn chọn tha thứ và đày ải chính mình. Sẽ không có hạnh phúc hay bình yên nào khi phụ nữ chỉ xem tha thứ là sự chịu đựng. 

Những sự tha thứ ấy đều kết thúc bằng  một sự tạm bợ chua chát trong hôn nhân. Tạm bợ vì sau những thương tổn mình phải chịu, phụ nữ chưa từng nghĩ tới hạnh phúc của mình. Một khi phụ nữ không nghĩ cho bản thân, không trọng chính mình thì đàn ông cũng sẽ không trọng họ.

Không người đàn ông nào hối lỗi biết rõ hết những tổn thương vợ mình phải chịu. Và người đòi hỏi công bằng, hạnh phúc cho phụ nữ khi ấy phải là chính mình.