Vợ chồng tôi cùng 30 tuổi, có con nhỏ 4 tuổi, cả hai có công việc ổn định, kinh tế tạm ổn. Chồng tôi hút thuốc lá hơn 10 năm nay, những năm trước tôi không quan tâm nhiều đến việc đó, từ khi sinh con, nuôi con, tôi mới thấy tác hại của thuốc lá rất ghê gớm, cả nhà ai cũng bị vấn đề về mũi, họng, hô hấp, mặc dù chồng tôi cũng có ý thức không hút trong nhà, chỉ hút ở ngoài sân hoặc trong nhà vệ sinh.

Cách đây 5 tháng, bé nhà tôi ho liên tục, chữa mãi không khỏi, tôi sợ nên đưa cháu đến chuyên khoa nhi. Qua thăm khám và siêu âm, bác sĩ bảo con tôi chịu ảnh hưởng của khói thuốc lá, cần phải cách ly và chữa trị thời gian dài. Tôi nghe mà bàng hoàng, kẻ làm cha làm mẹ như chúng tôi thật ích kỷ. Tôi về nói vấn đề này với chồng, chồng cũng sững sờ và nói sẽ bỏ thuốc lá.

Ảnh minh họa

4 năm qua chúng tôi đã làm mọi việc cho con, hy sinh rất nhiều nhưng chỉ việc đơn giản nhất bảo vệ sức khỏe cho con mà không làm được. Cha mẹ có thể hi sinh mạng sống của mình cho con, chỉ việc bảo vệ con khỏi thuốc lá mà không xong. Tôi quán triệt với chồng phải bỏ thuốc lá. Đã 2 tháng trôi qua anh vẫn chưa cai được, bao nhiêu trận cãi nhau, đánh nhau rồi, hôm nay tôi dẫn con về ngoại ở.

"Một người cha thương con sẽ làm mọi việc vì con, nếu anh không bỏ được loại thuốc độc đó thì có nghĩa chúng ta sẽ không bao giờ về chung nhà, hẹn gặp nhau tại tòa án anh nhé. Em sẽ làm mọi việc để bảo vệ con em sinh ra. Em chấp nhận con không cha, vợ không chồng, còn hơn con em phải bệnh vì thuốc lá.