Nhận được điện thoại của con hôm trước, hôm sau bà đã khăn gói lên thành phố. Ông nhìn cái cảnh đó thấy bùi ngùi nhưng đành lặng thinh.

Tháng trước, con trai và con dâu cũng đã có lời rằng, chúng muốn nhờ bà lên trông cháu một thời gian vì chưa tìm được người giúp việc. Nếu bà không lên thì chúng phải cho con đi nhà trẻ. Nghĩ thương cháu còn nhỏ mà sáng dậy lại phải theo cha mẹ đến lớp nên bà bảo ông chịu khó ở nhà, tôi lên giúp chúng nó một thời gian.

Bà đi, ông chẳng cản dù biết bà cũng chẳng khỏe cho lắm. Bà đi thì ông lại cơm niêu nước lọ nhưng tất cả vì con cháu.

Từ ngày có bà lên, con dâu rảnh tay đi làm. Cháu thì có bà trông nom cẩn thận. Những khi cháu ngủ, bà tranh thủ giặt giũ, nấu cơm, lau nhà. Quần áo của cháu phơi khô bà lại xếp gọn gàng cho vào tủ rồi chiều đến lại tắm cho cháu. Con dâu đi làm về chỉ việc ôm con hôn hít. Nhiều bữa ăn tối xong, bà cũng rửa bát luôn cho. Ấy vậy nên mỗi lần có ai đến chơi, con dâu lại cảm kích khoe:

- Từ ngày có bà nội em nhàn hẳn, béo lên mấy cân.

Có lẽ, con dâu thương bà ở nhà trông cháu bận bịu, vất vả nên cũng để ý chăm sóc bà. Tủ luôn sẵn sữa, bánh các loại. Thuốc bổ nó cũng mua để sẵn trên giá. Thi thoảng, nó cũng biếu bà tiền tiêu vặt nhưng bà bảo: mẹ có tiêu gì đâu mà cần đến tiền.

Con dâu 'khoán việc' mẹ chồng - Ảnh 1
Từ ngày có bà lên, con dâu rảnh tay đi làm. Cháu thì có bà trông nom cẩn thận. Ảnh minh họa: Internet

Điều khiến bà vui là vợ chồng nó sống hòa thuận và cũng biết cách cư xử với cha mẹ.
Hôm rồi, ông ở quê gọi điện lên hỏi bà bao giờ về. Bà lưỡng lự không biết trả lời ông ra sao vì không biết chúng nó tìm người giúp việc đến đâu rồi. Bà mới lên được vài tháng mà hỏi chuyện ấy, chúng nó hiểu sai cũng phiền phức nên bà tránh. Nhưng như lời con dâu nói khi nào bà phải về quê mà chưa tìm được người giúp việc thì nhờ bà ngoại đến giúp. 

Mấy hôm trở trời nên bà thấy trong người khang khác. Đến bữa nhạt miệng chẳng muốn ăn. Đêm nằm, xương khớp đau nhức từ cổ xuống chân, vừa ngủ được vài tiếng đã thức giấc rồi trằn trọc đến sáng. Cũng chẳng dám nói với con vì sợ chúng lo. 

Vợ chồng nó đi làm, có hai bà cháu ở nhà. Thằng cháu tự dưng quấy hơn mọi ngày. Nó đòi bà bế mỏi nhừ hai cánh tay. Gần trưa, ru mãi nó mới chịu ngủ. Vừa đặt xuống giường, quay ra định cắm nồi cơm cho nóng thì nó lại dậy. Vậy là bà lại ăn cơm nguội với chút thức ăn thừa tối qua. Canh cũng chẳng kịp nấu nên có hơn nửa bát cơm mà nuốt mãi không trôi.

Chiều muộn, thằng bé mới chịu ngủ. Bà mệt quá cũng thiếp đi rồi tỉnh giấc khi nghe tiếng con dâu gắt gỏng chồng:

- Anh còn đi chơi tennis được sao? Rác chưa đổ, quần áo đầy một thau chưa giặt, nhà cửa thì đang bày bừa ra đấy. Có người ở nhà cũng như không.

Con trai bà nghe thế nổi cáu:

- Em nói thế là có ý gì? Mẹ lên đây giúp vợ chồng mình nên mẹ làm được việc gì thì làm chứ không phải khoán việc cho mẹ nghe chưa!

Rồi vợ chồng nó cãi nhau. Định ngồi yên trong phòng nhưng bà không chịu được nên bước ra, bảo:

- Vợ chồng đi làm về mệt cứ nghỉ ngơi đi. Mọi việc cứ để đó mẹ làm hết cho.

Con trai và con dâu quay lại thấy bà mệt mỏi đứng đó thì ái ngại. Cả hai đều lặng thinh rồi tự đi làm việc của mình.

Sau bữa cơm tối, con trai và con dâu vào xin lỗi bà. Lòng vẫn còn bực bội nhưng bà cố dịu giọng:

- Các con hiểu được rồi thì từ nay hãy biết sắp xếp và chia sẻ công việc với nhau. Mai mốt mẹ về, bà ngoại có đến giúp thì các con cũng biết cách mà cư xử, đừng để bà có cảm giác bị biến thành người giúp việc.