Tôi 30 tuổi, lập gia đình được một năm rưỡi và chưa có con. Từ ngày lấy chồng, cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn. Hàng ngày, tôi chỉ biết đi làm rồi về nhà, không sử dụng Facebook và Zalo hay đi chơi với bạn bè như trước đây.

Ngày còn son rỗi, tôi có các mối quan hệ khá rộng kể cả trong công việc lẫn bạn bè. Đến khi có gia đình, tôi đã hạn chế các mối quan hệ xã giao để vun đắp cho gia đình nhưng vẫn không làm chồng tôi hài lòng.

Chồng kiểm soát gắt gao khiến tôi nghẹt thở - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Anh luôn tìm cách kiểm soát tôi đến nghẹt thở. Phải nói thêm rằng, tôi quen chồng qua sự mai mối của gia đình. Ba mẹ anh quen biết với dì tôi, anh có sự nghiệp và khá chững chạc.

Bởi vậy, mọi người vun vào khiến tôi quyết định đi đến hôn nhân trong thời gian rất ngắn. Tôi vẫn chưa kịp hiểu nhiều về chồng trước khi về chung một nhà. Đến khi lấy nhau, tôi mới thật sự vỡ mộng.

Chồng hơn tôi 10 tuổi nên trong mọi việc anh đều xem tôi như trẻ con, cần phải hướng dẫn kiểm tra kĩ càng, nhất là chuyện giờ giấc. Chỉ cần tôi về nhà chậm vài phút, anh đã gọi điện hỏi sao chưa về.

Quãng đường 5 km từ nhà đến công ty, anh tính toán chính xác đến từng phút một, nếu tôi ghé mua cái gì mà về chậm là anh tra khảo ngay. Mỗi lần công ty có liên hoan, dù tôi đã báo trước nhưng anh liên tục gọi điện khiến tôi rất khó chịu.

Tôi cũng cần không gian riêng, cần giữ mối quan hệ với đồng nghiệp nên không thể vắng mặt trong các sinh hoạt tập thể. Bởi thế, tôi cũng chẳng có tâm trạng nào ăn uống cho vui vẻ, chỉ muốn xong để về cho chồng khỏi léo nhéo.

Tôi làm ở mảng xuất nhập khẩu hàng hóa nên việc khá nhiều, phải mang về nhà làm. Đến tối, tôi làm việc trên máy tính, anh cằn nhằn: “Làm gì mà làm hoài, chát chít với trai hả?”.

Tôi bảo mình làm việc công ty thì anh suy diễn: “Không có mặt chồng thì cười tủm tỉm nhắn tin, có mặt chồng thì giả vờ làm việc, không thể tin được”. Mỗi lần tôi có điện thoại, anh cũng ngồi nhìn, quan sát theo dõi cuộc trò chuyện từ đầu đến cuối.

Có lần, một người anh họ hàng gọi điện nhờ tìm bác sĩ tâm lý cho con gái nên tôi nói chuyện hơi lâu. Anh thấy thế buông một câu: “Thân thiết gì mà nói chuyện nhiều vậy” khiến tôi đắng họng.

Đến khi lên giường ngủ, bao giờ anh cũng cầm điện thoại của tôi kiểm tra rất kĩ. Anh xem nhật ký điện thoại hàng ngày, thấy số của đàn ông gọi là khó chịu ra mặt.

Nhiều lần, tôi bực mình xóa nhật ký điện thoại trước khi về, anh lại hạch sách: “Bộ gọi cho trai hay sao mà xóa sạch thế”. Anh còn vào Facebook và Zalo của tôi để xem từng hoạt động rồi tra hỏi, hằn học.

Ví như, tôi “like” bức ảnh của cậu bạn cùng lớp, anh cũng tra khảo: “Sao lại tương tác với nó”. Tôi bình luận khen ai trên Facebook, anh đều vào tận trang cá nhân của họ để xem rồi dùng Facebook của mình kết bạn nhằm theo dõi.

Anh luôn cảnh báo tôi: “Facebook, Zalo là mảnh đất màu mỡ của ngoại tình nên không thể xem thường được”. Tôi bực quá, bỏ luôn mạng xã hội để anh khỏi kiểm soát.

Bởi thế, các mối quan hệ của tôi cứ thu hẹp dần, những hội nhóm bạn cũ trên mạng xã hội cũng chẳng có thông tin gì. Cuộc sống của tôi quá ngột ngạt, suốt ngày đối phó với sự tra khảo của chồng dù mình chẳng làm gì có lỗi.

Ngoài việc kiểm soát vợ, anh là người có trách nhiệm và vun vén cho gia đình, không nhậu nhẹt nhiều. Hàng ngày, anh vẫn giúp tôi làm việc nhà, chu toàn trách nhiệm với ba mẹ hai bên.

Tôi tự an ủi mình là “nhân vô thập toàn”, không có ai hoàn hảo cả, chồng tôi được mặt này thì mất mặt kia. Tuy nhiên, thói quen kiểm soát của anh khiến tôi thực sự cảm thấy nghẹt thở. Tôi thấy mình đang sống trong một cái lồng, không có một chút tự do cá nhân. Và tôi không hề cảm nhận được hạnh phúc trong cuộc hôn nhân này.