Nhận được giấy triệu tập của tòa, bà Phạm Kim Sang (ở thị xã Long Khánh, tỉnh Đồng Nai) vội vàng gửi cháu gái cho hàng xóm rồi bắt xe đò lên dự phiên xét xử kẻ hiếp dâm cháu gái mình.

Bị cáo Trần Văn Bài tại tòa

Không một lời oán trách kẻ hại đời cháu mình, bà Sang trình bày lý do kháng cáo là muốn xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo và đề nghị tăng mức bồi thường về tổn thất tinh thần. 

“Tôi thấy ổng già yếu nên tội nghiệp muốn xin giảm án cho ổng xuống còn 6 năm”, bà Sang nói. Tuy nhiên, khi nghe chủ tọa phiên tòa giải thích, việc bà đề nghị giảm án tòa sẽ xem xét còn việc tòa có giảm án hay không là do HĐXX quyết định chứ không phải bà yêu cầu bao nhiêu năm tòa sẽ xử bấy nhiêu năm, bà im lặng về chỗ ngồi.

Trước vành móng ngựa, bị cáo Trần Văn Bài (70 tuổi, ở xã Bàu Trâm, thị xã Long Khánh, tỉnh Đồng Nai) giữ khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc.

Theo điều tra, khoảng 17h30 ngày 6/7/2016, sau chầu nhậu, ông Bài bước thấp bước cao trở về nhà. Đúng lúc này, ông lão nhìn thấy bé N. (9 tuổi) đang đi một mình nên nảy sinh ý định hiếp dâm cháu bé. Ngay lập tức, ông ta tiến tới rủ bé N. về nhà mình chơi nhưng cô bé không đồng ý. 

Dù cụt mất một tay nhưng ông lão vẫn hung hăng dùng một tay còn lại lôi cháu bé vào con hẻm gần đó đè xuống hãm hại. Do đau đớn và hoảng sợ, bé N. kêu khóc thì bị “yêu râu xanh” bịt mồm. Nghe tiếng kêu của bé gái, chị K. nhà gần đó vội chạy ra thì thấy ông lão cụt tay đang hiếp dâm bé gái nên đã hô hoán và cùng người dân tới bắt giữ giao cho công an.

Tại phiên sơ thẩm, TAND tỉnh Đồng Nai đã tuyên phạt bị cáo Bài 12 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”. Đồng thời, phải bồi thường tổn thất về tinh thần cho cháu N. 10 tháng lương cơ bản (12 triệu 100 nghìn đồng).

Cho rằng mức bồi thường như vậy là quá thấp, bà Sang (đại diện cho bị hại) đã làm đơn kháng cáo đề nghị tăng mức bồi thường và cũng xin giảm án cho bị cáo. Trước yêu cầu này của bà, HĐXX hỏi bị cáo có đồng ý bồi thường thêm cho bị hại không, bị cáo Bài vội vã lắc đầu. Dù là luật sư bảo vệ cho bị cáo nhưng trước hoàn cảnh đáng thương của bé N., luật sư đã phân tích với bị cáo: “Gia đình bị cáo có điều kiện hơn gia đình cháu N. rất nhiều, trong khi mức bồi thường như vậy là thấp, bị cáo nên bồi thường thêm cho cháu bé, bị cáo có đồng ý bồi thường thêm cho cháu không?”, một lần nữa ông lão kiên quyết lắc đầu.

Đôi mắt đỏ hoe khi nhắc tới đứa cháu tội nghiệp, bà Sang cho hay: “Hoàn cảnh của nó tội lắm, mẹ nó đi bán vé số bị người ta cướp tiền rồi đánh chết. Sau khi mẹ nó chết được 7 tháng thì ba nó cũng chết vì ung thư. Thương hai đứa nhỏ mồ côi tôi đón cả hai chị em nó về nuôi”.

Hoàn cảnh bà Sang cũng không khá giả gì, chồng chết đã lâu, có 4 người con thì một người bị tâm thần, một bị viêm gan B, sức khỏe yếu. Bản thân bà bị gai cột sống nên cũng không lao động được, cả nhà mấy miệng ăn đều trông chờ vào cậu con trai lớn đi làm thuê làm mướn gửi về.

Dù khó khăn, cả tháng mấy mẹ con bác cháu không mấy khi biết tới miếng thịt, miếng cá nhưng bà Sang vẫn quyết định cho chị em bé N. đi học, “Bắt tụi nó nghỉ học tội lắm, tôi sẽ cho chúng nó đi học bằng mọi giá”, bà bày tỏ quyết tâm.

Sau cú sốc mất cả cha lẫn mẹ rồi bị hãm hại, tâm lý bé N. bị ảnh hưởng nặng nề, nhiều lúc bé ngồi lẩm bẩm nói chuyện một mình. Không những vậy, mấy người hàng xóm tò mò cứ thấy bé ở đâu là xông tới hỏi chuyện bị hãm hại như thế nào khiến bé càng thêm hoảng loạn. Nhắc nhở mãi không được, bà Sang buộc phải nhờ công an tới can thiệp cô bé mới được yên.

Gần một năm trôi qua nhưng gia đình bị cáo không một lần hỏi thăm và bồi thường tổn thất cho bé N. như tòa đã tuyên, không những vậy, gia đình ông lão còn đi tung tin đã đưa cho gia đình bé 15 triệu đồng. “Đến một hộp sữa gia đình người ta còn không cho bé, lấy đâu ra đưa được đồng nào mà đi tung tin như vậy”, bà Sang bức xúc nói.

Tại phiên phúc thẩm ngày 31/5, xét thấy không có tình tiết mới để xem xét giảm án cho bị cáo và mức bồi thường tổn thất về tinh thần mà cấp sơ thẩm đã tuyên là hoàn toàn có cơ sở, đúng pháp luật nên TAND Cấp cao tại TP. HCM đã bác kháng cáo của bị hại, giữ nguyên bản án sơ thẩm.