Phụ Nữ Sức Khỏe

Ai cũng có thể bỏ rơi ta, nhưng ta tuyệt đối không được bỏ rơi chính mình, đàn bà ơi!

Càng từng tổn thương, sẽ càng biết đâu mới là hạnh phúc của mình. Càng bị người khác bỏ rơi, sẽ càng thương mình và trân trọng hạnh phúc đang có. Như thế mới có thể hạnh phúc, đàn bà à!

Chị lấy chồng khi đã 25. Dù sao đó cũng là độ tuổi thích hợp để lập gia đình. Chỉ là, chị có thai trước khi cưới, đó mới là điều khiến cái kết của mối tình 5 năm dài không thể đẹp được. Ngày biết chị có thai, mẹ tôi như khóc hết nước mắt. Ai thế nào, gia đình người ta ra sao cũng được, chứ với nội ngoại nhà tôi thì đó như một tội danh không bao giờ có thể gột rửa. Trong khi trước đó, chị tôi có tiếng ngoan hiền, giỏi giang. Cái vết xước này như bám ghì lấy chị, như xóa bỏ hết mọi điều tốt đẹp chị đã cố gắng bao lâu nay.

Ông bà nội tôi một mực không đi dự đám cưới của chị. Các dì cũng không dám cãi lời ba mẹ. Ông bà ngoại thì chẳng ngó ngàng tới hôn lễ của chị. Với họ, hôn lễ của chị sẽ chẳng có ý nghĩa gì, vì họ nghĩ đến cuối cùng chị cũng sẽ không được hạnh phúc. Ngàn đời, phụ nữ có bầu trước khi cưới có bao giờ được trân trọng đâu.

Ai cũng có thể bỏ rơi ta, nhưng ta tuyệt đối không được bỏ rơi chính mình, đàn bà ơi! - Ảnh 1
Ảnh: Internet

Nhưng cũng may mắn là nhà chồng của chị cũng yêu thương con dâu. Đám cưới vắng hoe họ hàng nhà gái, ba mẹ tôi lòng đầy chua chát mà cũng phải gượng cười tiếp khách. Còn gì xót xa hơn khi gả con gái đi mà ngay cả họ hàng nhà mình cũng chán chê. Nhà gái như thế thì nhà chồng có còn đủ tôn trọng con gái mình không? Ba mẹ tôi đau lòng miết, cũng chỉ vì vậy. Lúc chị chuẩn bị lên xe về nhà chồng, mẹ tôi cứ nắm mãi tay chị, ba tôi thì cứ nhìn đứa con gái nhỏ. Cứ như họ vẫn chưa đủ tin tưởng để con gái mình bước vào chặng đường hôn nhân gian lao phía trước.

Ngày chị sinh con, ba mẹ tôi cũng đỡ lo phần nào khi thấy chị vui vẻ, hạnh phúc bên nhà chồng. Từ sau khi sinh, chị tôi đâm ra xồ xề và xuống sắc hơn. Cũng một phần vì cu Đậu sinh ra yếu đuối, lại quấn mẹ nên chỉ phải nghỉ làm hơn một năm để chăm con. Dù sao, lúc đó tôi vẫn thấy chị may mắn lắm, khi có anh lúc nào cũng ở bên, đêm hôm vẫn túc trực trong bệnh viện với vợ con. Đến năm thứ ba, khi con vững vàng một chút chị mới bắt đầu đi làm. Lúc này sóng gió mới bắt đầu nổi dậy với gia đình nhỏ bé của chị.

Những ngày chị bộn bề sáng đêm chăm con đã khiến anh dần rời xa chị lúc nào không hay. Anh cặp bồ ở năm thứ hai sau khi kết hôn với chị. Chị tất nhiên không thể nhận ra, vì chị tin anh tuyệt đối. Một hôm, chị muốn tạo bất ngờ cho anh nên đã chuẩn bị sẵn cơm trưa mang đến văn phòng cho anh. Chỗ làm  của chị và anh cũng khá xa nhau, nhưng vì muốn chồng vui nên chị sẵn sàng dành chút thời gian nghỉ ngơi buổi trưa của mình. Chị nhắn tin dặn anh ở lại văn phòng đợi chị, khoan đi ăn cơm. Chị nhắn xong rồi bỏ điện thoại vào túi, chạy một mạch đến chỗ làm của anh. Chị đứng bên kia đường, chuẩn bị chờ xe ngớt rồi sang. Nhưng chị chợt sững người, tiếng xa cộ bên tai như chẳng còn, chị thấy tim mình cũng như ngừng đi một nhịp đập.

Ai cũng có thể bỏ rơi ta, nhưng ta tuyệt đối không được bỏ rơi chính mình, đàn bà ơi! - Ảnh 2
Ảnh: Internet

Anh đi bộ từ văn phòng ra, không ngần ngại nắm tay một người phụ nữ trẻ đẹp hơn chị. Chị đứng ngay trước mặt anh, chẳng xa xôi gì mà như đã cách cả một thế giới. Anh không nhìn thấy chị, cũng vì mải cười vui vẻ với nhân tình. Chị như chết lặng, anh đã đi khuất lúc nào chị cũng không hay biết. Tiếng còi xe từ đằng sau khiến chị như vỡ òa. Chị cập rập tấp xe vào đường, như con rô bốt bị thương không còn phương hướng. Chị run run lấy điện thoại định gọi ngay cho anh. Trên màn hình là dòng tin nhắn của anh: “Hôm nay anh bận họp, có gì mai em ghé nhé”.

Chị thôi không gọi cho anh, thấy mắt mình cứ mờ đi trong nước mắt. Chị về nhà, vẫn không nói điều gì với anh. Suốt một năm dài như thế, chị vẫn không hề nói với anh về những gì chị đã thấy hôm đó. Chị vẫn mòn mỏi hy vọng có thể kéo anh về bên chị. Nhưng tất cả đều vô ích, anh muốn cưới cô nhân tình kia và một mực đòi ly hôn với chị. Gia đình chồng cũng không có ý kiến gì, họ chỉ đòi nuôi cu Đậu cho bằng được. Tất nhiên chị tôi không đồng ý, chị quyết phải có được con. Chỉ là chị quá yếu đuối trước một gia đình bề thế và lắm tiền. Chị mất cả con lẫn chồng trong một tuần ngắn ngủi.

Chị tôi không chịu về nhà. Chị bảo rằng chị không muốn làm khổ ba mẹ, họ hàng sẽ không để ba mẹ tôi yên. Thị phi là cái thứ có thể giết chết con người ta dù không cần gươm dao gì, chị hiểu rõ điều đó. Chị buông thả mình trong men rượu, những hẹn hò chớp nhoáng đến ghê rợn. Chị thay đổi đến mức khi chị lén đến trường thăm con, cu Đậu không chịu nổi mùi rượu ở chị mà bỏ chạy. Tối đó, chị tôi nhập viện vì uống thuốc ngủ tự tử. Mẹ tôi như chết đi sống lại, gia đình tôi không dám tin người phụ nữ đã từng tự tin và tràn đầy niềm vui  như chị lại có thể làm điều điên rồ như thế.

Khi chị tỉnh dậy, mẹ tôi không ngần ngại cho chị một cái tát đau điếng. Đó là lần đầu tiên bà đánh chị. Tôi biết so với cái cảm giác tê rần trên má chị, nỗi đau trong lòng mẹ tôi có lẽ còn âm ỉ và tận cùng lắm.

Ai cũng có thể bỏ rơi ta, nhưng ta tuyệt đối không được bỏ rơi chính mình, đàn bà ơi! - Ảnh 3
Ảnh: Internet

- Chồng mày bỏ mày, con bỏ mày, ngay cả mẹ và ba có bỏ mày đi nữa thì mày cũng không được bỏ rơi mình. Có hiểu không hả con. Mày không thương được cho mày thì ai thương mày? Cuộc đời cũng không thương nổi mày. Có hiểu không hả con?

Thế rồi, mẹ tôi và chị đều khóc. Mẹ tôi lại ôm chị như cái ngày đưa chị về nhà chồng: “Về, về với mẹ đi. Nhà mình, chẳng ai bỏ rơi con nữa”. Chị tôi trở về nhà, với thân thể đã héo mòn đến xót xa. Họ hàng không ai dám nói gì chị tôi cả. Tôi nghe đâu mẹ tôi đã cãi một trận dữ dội khi họ nhắc đến chị. Ai mà chả sợ khi mẹ tôi vốn hiền lành trước giờ. Thế rồi sau một tháng ở nhà, chị tôi bắt đầu đi làm lại, như một con người hoàn toàn mới. Chị chăm chút bản thân hơn, lại xinh đẹp và rạng ngời như thời con gái. Dù hàng đêm tôi vẫn thấy chị khóc, là vì nhớ cu Đậu. Nhưng chỉ cần sáng ra, tôi lại thấy chị cười tươi, bản lĩnh đến kiên cường như thế.

Hai năm sau đó, chị quen và yêu một người đàn ông khác. Anh yêu chị suốt 5 năm dài mới có thể rước chị về làm vợ. Chị bảo với tôi rằng cuối cùng chị cũng hiểu điều mẹ muốn nói. Đàn bà chỉ có thể hạnh phúc khi tự yêu thương mình trước đã. Ngay cả khi cả thế gian này có bỏ rơi mình thì mình cũng không được phép bỏ rơi bản thân. Mình không tôn trọng hay yêu thương mình thì còn ai trân quý mình nữa. Nếu chị không biết yêu thương mình, làm lại sau đổ vỡ ngày trước thì làm sao chị có thể gặp người đàn ông của đời mình sau này.

Ngày mai chị tôi lấy chồng. Nhưng ba mẹ tôi không buồn nữa, mắt chị tôi cũng không vướng âu lo. Vì chúng tôi đều hiểu, lần này chắc chắn chị tôi sẽ hạnh phúc. Vì chị đã dám lựa chọn người sẽ cho chị hạnh phúc. Và dù có thêm khổ đau đi chăng nữa, tôi cũng tin chị tôi rồi sẽ vượt qua được. Càng từng tổn thương, sẽ càng biết đâu mới là hạnh phúc của mình. Càng bị người khác bỏ rơi, sẽ càng thương mình và trân trọng hạnh phúc đang có. Như thế mới có thể hạnh phúc, đàn bà à!

Ngọc Thi

Tin liên quan

Nhân quả luân hồi, trước đây đàn ông tạo nghiệp thì bây giờ phải gặp báo ứng

Tôi không hiểu được nỗi vất vả của vợ cũ mà còn ngoại tình rồi phá hủy hạnh phúc gia...

Sự khác biệt của năm đầu tiên và năm thứ 7 sau khi kết hôn mà bất kỳ cặp vợ...

Cuộc sống vợ chồng không tránh khỏi những lúc thăng trầm. Phụ nữ phải biết cách thấu hiểu còn đàn...

Phụ nữ càng hiền lành trải qua tổn thương càng tàn nhẫn

Nỗi đau quá lớn, ngoài tuyệt tình và tàn nhẫn để đứng lên đàn bà biết phải lựa chọn con...

Bí mật của đàn ông, biết càng ít càng bớt đau khổ

Lòng dạ của đàn ông như một ngăn kéo bí mật. Tốt nhất đàn bà chỉ nên biết những phần...

Ba kiểu phụ nữ luôn thích chen vào cuộc sống hôn nhân của người khác

Chúng ta thường nghe câu nói: "Cùng là phận đàn bà sao còn làm khổ nhau?". Vậy mà có ba...

Gửi kẻ thứ ba: Nếu có lòng tự trọng hãy đi trên đôi chân mình, đừng chen chân vào gia...

Xưa nay điều khiến người ta trân quý ở đàn bà chính là đức hạnh. Thế nhưng ở đời, không...

Câu chuyện của hai người đàn bà trên cùng một chuyến xe khiến ai cũng phải suy ngẫm

Cùng trên một chuyến xe mà số phận hai người đàn bà khác nhau nhiều quá. Một bên chồng ân...

Tin mới nhất