Xuân đi xuân đến xuân lại về, Tết lại đến nhưng lòng tôi ngổn ngang thật nhiều. Tôi như chiếc bóng căng tròn trong sự cô đơn, chênh vênh đến tột cùng. Tôi không có thói quen chia sẻ với bạn những nỗi buồn, kể cả mẹ tôi cũng không hay biết chuyện. Tính tuổi thì sang năm nay tôi kịp "băm cho mình ba nhát có lẻ". Cha mẹ bỏ nhau khi tôi chỉ vừa hình thành trong bụng mẹ. Tôi sớm hiểu chuyện, 6 tuổi đã tự lo cho mình, kể cả cơm nước, phụ mẹ trông tạp hóa khi mẹ đi làm cả ngày, bên cạnh đó tôi cũng kịp ghi tên mình vào danh sách những học sinh giỏi nhất trường.

Khi là sinh viên cũng là lúc mẹ lao lực, tôi đi làm thêm còn nhiều hơn giờ tôi lên giảng đường, đương nhiên danh sách học bổng cũng không sót tôi. Rồi tôi cũng yêu, tình yêu đầu đời quá đẹp và thánh thiện, nhưng cái tôi nhận lại chỉ là sự hời hợt theo thời gian khi tôi từ chối thẳng thừng sự thân mật quá mức. Tôi bị đá vì lý do không hợp nhau. Tôi chia tay, chỉ quen thêm một người chính là chồng tôi bây giờ. Tôi đã sai khi nghĩ rằng một người con xứ sỏi đá sẽ chăm chỉ, siêng năng, hóa ra không phải vậy. Tính cách tạo nên một con người chứ không phải vùng miền nào.

10 năm chung sống, chồng chỉ to xác chứ không có trách nhiệm - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

10 năm chung sống, gồng gánh, tôi hầu như là kim chỉ nam của chồng, chồng chỉ to xác chứ không có trách nhiệm với gia đình và con cái. Khi chồng tôi hời hợt không thích gò bó với công việc công ty, lắm lúc ban ngày anh đi nhậu về mệt, lăn ra ngủ đến khi tôi tan sở về nhà thì anh khoác áo đi nhậu tiếp. Khi tôi nói nhỏ thì anh đi ít, tôi làm căng thì anh đi rạng sáng mới về. Anh nhậu đến mức bỏ quên con không đón, may mà cô giáo tinh ý chở bé về nhà giúp. Anh nhậu vì chán thời thế mãi không đến để làm giàu. Không ai mà giàu được khi một việc nhỏ là sáng sáng phải có người lay dậy mới dậy nổi, không thì con thức giờ nào anh thức giờ đấy. Thời gian là thứ con người ta lãng phí nhất nhưng cũng chính là thứ tàn nhẫn nhất, nó không chờ đợi và cũng không chừa một ai cả.

10 năm thanh xuân qua đi, tôi chợt nhận ra cái mình đánh mất từ cuộc hôn nhân này chính là nụ cười và niềm tin. Tính tôi tự lập từ nhỏ, từ lúc là sinh viên tôi đã tự lo chi phí cho mình, đến cả đám cưới cũng do hai chúng tôi tự dành dụm mà có. Chính vì lẽ đó mà tôi có thể sống 10 năm với người chồng như vậy. Khi cả gia đình anh quay lưng, khinh rẻ anh, chỉ mình tôi thủ thỉ động viên anh cố gắng, nhưng có lẽ bản chất mộng mơ, nhác làm thì không bao giờ thành người được, người giàu có hẳn phải có sự kỷ luật hơn rất nhiều.

Bao năm gánh vác cả nhà rồi nợ nần, tôi đâm ra chai lỳ cảm xúc, với tôi có chồng hay không cũng không còn quan trọng, vì con tôi rất quý cha nên chúng tôi như trở thành bạn cùng phòng, đã 5 năm như vậy. Những đồng nghiệp luôn nhận xét tôi mang nét đẹp dịu dàng nhưng trong tôi ẩn chứa điều gì đó man mác buồn dù cố tỏ ra mạnh mẽ, chưa một lần để mọi người biết mình khóc.

Công việc nhàn thì không đủ nuôi con, công việc lương cao lại rất áp lực, đôi khi tôi thấy mình quá tải, chỉ có một điều ước nhỏ nhoi hàng tháng chồng đi làm công ty và mang về chừng vài triệu là tôi mừng... nhưng chồng bảo làm thế cả đời không ngóc đầu nổi. Lắm lúc tôi thật chạnh lòng khi thấy cặp vợ chồng khác đèo nhau trên đường, chỉ đơn giản người chồng cài nón cho vợ, hay kéo tay vợ vòng qua eo cho chặt cũng làm tôi nhói lên một cảm giác ghen tỵ, khó tả.

Sáng sáng trên đường tôi đi làm, có đôi vợ chồng già quần áo cộc tay ngồi uống trà với nhau, bao ngày vẫn như vậy. Tôi thầm nghĩ họ thật đáng ngưỡng mộ làm sao. Có lẽ ngày buồn thì đêm nằm mộng, cách đây ít lâu, tôi có một giấc mơ rất ngắn, thấy mình đang đi chơi đâu đó với một người đàn ông giản dị nhưng tôi lại không nhớ rõ mặt; tôi tựa đầu vào vai người đàn ông đó rồi vui cười. Khoảnh khắc chỉ vậy thôi nhưng khi thức giấc tôi thấy gối mình ướt vì nước mắt rớt lúc nào không hay. Tôi chợt nhận ra trong sâu thẳm tâm hồn mình không hề mạnh mẽ, trái lại rất yếu đuối, tôi cũng cần một bờ vai để nương tựa và chia sẻ.

Cuối năm tôi có thật nhiều cảm xúc đong đầy, thấy bản chất con người quả thật rất khó để thay đổi, có chăng bản thân mỗi người tự nhìn nhận và thay đổi. Tôi cũng vậy, sẽ không cố chấp để thay đổi một người, thay vào đó tôi sẽ thay đổi chính mình. Tôi sẽ mua cho mình thỏi son mới, bộ cánh mới để làm mới chính mình. Cuộc sống rất ngắn ngủi, không ai biết được điều gì chờ đợi mình vào ngày mai, con cái thực sự cần tôi hơn. Nhất định năm mới tôi phải làm mới cho suy nghĩ của mình. Chúc cho những ai đang sống trong tình yêu hãy trân quý người yêu của mình, vì vốn dĩ cuộc sống rất ngắn ngủi.