Bệnh nhân Ung bướu TP.HCM: U23 Việt Nam có vào chung kết thì Tết cũng chẳng vui

25/01/2018 16:51

Phunusuckhoe.vn Bệnh tật, sức khỏe đè nặng lên tâm lý của nhiều bệnh nhân tại bệnh viện Ung Bướu TP.HCM khiến họ không thể vui vẻ dù tuyển U23 Việt Nam có vào chung kết.

Đường phố và bệnh viện quả có nhiều điểm chung. Đường phố có giờ cao điểm, bệnh viện cũng thế. Đường phố có những ngã rẽ đầy bất ngờ, bệnh viện cũng vậy.

Và nếu như ở đường phố, người ta gọi những điểm dừng của ngã rẽ là ngã 3, ngã 4… thì ở bệnh viện là “Khoa khám bệnh”. Tại Khoa khám bệnh của bệnh viện Ung bướu TP.HCM, gần như sáng nào cũng chật kín người đến thăm khám từ tầng trệt lên đến tận tầng cao nhất của bệnh viện.

"Biển người" tại bệnh viện Ung bướu TP.HCM.

Nhưng khác với sự ồn ào, đông đúc của đô thị, của đường phố, cái ồn ào trong bệnh viện luôn hàm chứa một khoảng lặng lạnh lẽo của bệnh tật, của những thứ mùi sát trùng trong viện. Mỗi người một góc, mỗi người một hoàn cảnh mỗi người đều nặng trĩu một nỗi lo, vừa riêng của họ, vừa chung của tất cả – bệnh tật, cái chết. Tất cả, họ đều nín lặng để chờ vị thần số phận gieo đồng xu - sấp hay ngửa...

Ngồi gục tại một góc cầu thang, người phụ nữ trung niên mệt mỏi liền thở dài “Không biết bao giờ mới xong...”, ánh mắt cô nheo nheo nhìn vào phòng khám… Bắt chuyện với cô, cô tự xưng mình là N.T.T. (54 tuổi trú tại Bình Dương).

So với tuổi, cô khá trẻ và nhanh nhẹn. Tuy nhiên, khuôn mặt người phụ nữ không giấu nổi sự chán nản. Cô chia sẻ, đã lên TP.HCM từ tuần trước cùng chồng để khám bệnh nhưng đến giờ vẫn chưa thể về vì mỗi ngày lại phát sinh một xét nghiệm…

“Gom một ít hàng bán vội trước Tết rồi cô cùng chồng lên đây khám bệnh vì ông xã cô kêu đau họng, ho khan suốt cả tuần nay. Cô đưa đi khám ở viện tỉnh rồi nhưng người ta cho chuyển tuyến bảo lên đây khám cho chắc.”  

“Con xem, bệnh viện đông như thế này, đợi đến lượt mình khám trong ngày còn khó. Khám xong lại đợi 1 buổi mới được lấy kết quả. Lấy kết quả xong, lại phát sinh xét nghiệm nữa. Cứ thế cứ thế mấy hôm rồi mà vẫn chưa biết sẽ thế nào. Nghe nói bệnh ung thư nguy hiểm lắm hả con? Lên đây mấy hôm không biết đàn gà đàn vịt ở nhà thế nào? Sợ chúng nó chết đói, không bán được là lại mất Tết!”.

Nhiều người bệnh mệt mỏi chờ đợi được khám bệnh. 

Câu nói của cô làm tôi sực nhớ ra, à, hóa ra sắp Tết! Nhìn dòng người lũ lượt kéo nhau vào bệnh viện những ngày cuối năm rồi nhìn những gương mặt thất thần từ phòng khám, chẩn đoán bệnh đi ra, tôi lại càng thấy lòng se sắt.

Đứng cạnh một người đàn ông tóc đã bạc trên tay đang cầm tờ kết quả, tôi lặng lẽ quan sát. Ông nheo mắt, đọc đi đọc lại những dòng kết luận trên tờ phiếu. Thấy tôi tò mò, ông chủ động hỏi chuyện:

“Con xem giúp bác M hạch ổ bụng, M phúc mạc là sao? Bác đang đợi 1 tờ kết quả nữa rồi vào gặp bác sĩ. Nếu bị ung thư thì phải ghi K chứ con nhỉ. M chắc không sao đâu”. Lời bác run run như vừa kể, vừa tự an ủi chính bản thân mình.

Thấp thỏm lo lắng là tâm trạng chung của tất cả người bệnh. 

Nghe bác hỏi, tôi liền lảng sang một câu chuyện khác, thắc mắc người nhà của bác đâu, phần vì không muốn nói dối nhưng cũng không muốn làm người đàn ông cao tuổi đó đau lòng.

Bác vừa nói vừa ngắt quãng bởi cơn ho húng hắng, bởi những cái quặn đau ở ruột mà tôi co thể cảm nhận qua cách bác ôm bụng, nheo mặt. Bác chia sẻ, con cái bác đều vướng công việc ở quê, có bác làm đủ mọi thứ nghề tại vùng đất này nên tiết kiệm được chút tiền thì vào đây khám luôn theo lời tư vấn của một người bạn. “Có phải ngồi xe lăn đâu mà cần phải có người đưa đi con” – bác vừa cười vừa nói. Nụ cười kèm cái nheo mặt bất chợt của bác khiến tôi như nín lặng. Không biết Tết này, bác đã mua vé xe, vé tàu để về quê với các con, các cháu chưa?

Bệnh viên luôn trong tình trạng quá tải.

Dường như khi đã vào đến bệnh viện, mọi mối quan tâm đời thường đều dừng lại sau cánh cổng lạnh lẽo đó. Niềm vui duy nhất của họ trong lúc còn ở bệnh viện đó là kết luận “không ung thư” của bác sĩ. Tâm sự của một người khám bệnh khá trẻ tuổi đã giúp tôi nhận ra điều đó.

“Này, em có xem trận U23 Việt Nam với Iraq hôm bữa không? Thắng mà thấy đã luôn đó. Nhưng đến hôm nay, kể cả Việt Nam có thắng, thậm chí vô địch anh cũng thấy bình thường nếu như…” - Anh M.T.A (28 tuổi, TP.HCM) tâm sự. 

Nói đến đấy, chàng trai trẻ bỗng khựng lại… Anh không giấu nổi sự bối rối trong câu nói của mình. Một lúc sau, anh nói thêm: “Biết thế để qua bán kết, à qua Tết mới đi khám bệnh thì có 2 niềm vui trọn vẹn nếu Việt Nam thắng!”. 

Bệnh tật là khổ, và cái "khổ" đó còn khó khăn gấp bội khi người bệnh phải đối diện với nó tại thời điểm giáp Tết. Khi mà hàng năm, họ được sum vầy, được hưởng không khí gia đình đầm ấm, được tất bật sắm sửa cho tổ ấm của mình... thì nay, đứng ở ngã ba của số phận, cái Tết - đôi khi là cái Tết cuối cùng của nhiều người lại chẳng được trọn vẹn vì những nỗi lo...