Tôi nên chọn sự nghiệp hay người đàn ông đã chờ đợi tôi 3 năm?

Tôi không hiểu, phụ nữ chọn sự nghiệp thì có gì sai? Tại sao người đàn ông đã chấp nhận chờ đời họ 3 năm nhưng lại không đủ kiên nhẫn để chờ thêm 2 năm.

Tại sao con người ta buộc phải lựa chọn giữa hôn nhân và sự nghiệp trong khi họ vẫn hiểu rằng một cuộc hôn nhân chỉ có thể hạnh phúc lâu dài khi cả hai cùng ổn định sự nghiệp. Có thể với người đàn ông, họ luôn chọn sự nghiệp làm đầu, còn với riêng phụ nữ chúng ta lại thường khó khăn khi phải đứng giữa hai sự lựa chọn này. Vì rằng, phụ nữ chấp nhận đánh đổi cả tuổi xuân để yêu và điều cuối cùng họ mong mỏi chính là một cái đám cưới viên mãn nhưng suy cho cùng sự nghiệp lại chính là ước mơ, khát khao tuổi trẻ mà họ muốn đạt được. 

Đặc biệt với những người phụ nữ luôn hướng mình đến sự thành công, đến những điều lớn lao thì họ luôn trân trọng từng cơ hội có được. Với những người như vậy, họ thường thiên về sự nghiệp nhưng không có nghĩa là họ từ bỏ hôn nhân, từ bỏ người đàn ông đã cùng vượt qua bao nhiêu sóng gió, chỉ là họ chờ đợi sự đồng cảm và thấu hiểu nơi người yêu mình. Một cái gật đầu nhẹ: "ừ, anh sẽ đợi được mà" cũng đủ tiếp thêm sức mạnh cho các nàng sẵn sàng từ bỏ mọi thứ chỉ để lao vào thực hiện ước mớ và trong tâm họ luôn biết rằng ở nơi đó vẫn có người chờ họ về.

Tôi không hiểu, phụ nữ chọn sự nghiệp thì có gì sai? Tại sao anh có thể chấp nhận chờ đời tôi 3 năm nhưng lại không đủ kiên nhẫn để chờ thêm 2 năm.

Tôi và anh có tình cảm với nhau từ 5 năm trước, khi đó tôi chỉ mới là sinh viên năm nhất, 19 tuổi, còn anh là du học sinh vừa trở về Việt Nam. Anh 24 tuổi, chín chắn và trưởng thành trong khi tôi vẫn là cô gái ngây ngô, luôn cháy hết mình cho tuổi trẻ, khao khát chinh phục giấc mơ của mình.

Ảnh minh họa: Internet

Cả hai đều rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm, tôi và anh có hứa hẹn sẽ về cùng một nhà sau khi tôi hoàn thành chương trình học. Nhưng, một cái đám cưới như mơ ước của cả hai đành phải tạm gác lại sau 3 năm. Vào đầu học kỳ năm hai, tôi may mắn nhận được phần học bổng toàn phần đi Úc và lẽ dĩ nhiên, tôi sung sướng hơn bao giờ hết.  Đây là đều mà tôi cố gắng theo đuổi bấy lâu. Năm đó, tôi cũng không quá bận tâm việc nên đi hay không vì tôi biết anh sẽ ủng hộ quyết định của mình.

Tôi là người chủ động lời đề nghị tạm xa nhau trong 3 năm, cũng có thể đấy là 3 năm thử thách cho tình yêu của cả 2 người. Tôi thật sự bị cô đơn và lạc lõng ở nơi xứ người nhưng tôi có thể gói ghém nỗi buồn của mình bằng việc lao vào việc học tập và công việc làm thêm những lúc rảnh rỗi. Trong suốt 3 năm, tôi và anh chỉ thi thoảng dành cho nhau những cuộc gọi hỏi thăm. Anh luôn tôn trọng quyết định của tôi, 3 năm xa nhau đồng nghĩa với việc anh phải chấp nhận việc yêu xa, có thể cả tháng không nói lấy một câu, cả năm không dành cho nhau những cử chỉ yêu thương nhưng tuyệt nhiên cả 2 luôn hướng về đối phương.

Niềm tin là thứ duy nhất giúp chúng tôi vượt qua khoảng cách thời gian, địa lý. Tôi tin anh, anh cũng tin tôi, chúng tôi tin vào một cái kết ngọt ngào sau 3 năm.

3 năm sau, tôi tốt nghiệp từ Úc trở về. Ngày đón tôi ở sân bay, anh không thể giấu được niềm hạnh phúc trong đôi mắt của mình, anh chạy đến và ôm siết tôi, cả hai không nói với nhau một lời trong suốt đoạn đường trở về nhà.

Anh đưa tôi về nhà gặp bố mẹ anh, gia đình rất vui mừng vì sự có mặt của tôi. Chúng tôi chưa kịp nói với nhau quá nhiều điều nhưng mẹ anh đã chủ động bàn việc tổ chức đám cưới cho chúng tôi vào cuối tháng này. Khi đó, tôi chưa thể mở lời cùng anh cái quyết định mà tôi đã suy nghĩ thật kỹ trước khi trở về Việt Nam. 

Tôi cần khoảng thời gian 2 năm, đúng 2 năm để tôi thử thách mình trong công việc mới, dù thành công hay thất bại tôi cũng sẽ trở về bên anh để viết tiếp ước mơ của mình bằng một cuộc hôn nhân hạnh phúc cùng anh. Nhưng tôi lại ngỡ ngàng trước sự phản đối của mẹ chồng khi tôi bày tỏ ý kiến với bà. Bà thẳng thắn từ chối ý định của tôi vì bà thương con trai, bà không đành lòng nhìn con trai lại phải chờ đợi thêm 2 năm. Tôi chỉ biết im lặng khi bà nói: "Bác thương con, bác sẽ rất vui khi đứa về với nhau nhưng tuyệt đối báckhông đồng ý quyết định này của con, nếu con vẫn khư khư giữ quyết định của mình thì con sẽ phải đánh đổi tình yêu này và bác buộc lòng phải tìm một nàng dâu mới".

Ảnh minh họa: Internet

Với anh mà nói, cái độ tuổi mấp mé 30 đã đủ để trở thành một người chồng, người cha tuyệt vời, còn tôi vừa ở cái độ tuổi quá đẹp để trở thành một cô dâu rạng rỡ. Nhưng, trong suốt 3 năm du học ở Úc, suy nghĩ về cuộc sống về tình yêu trong tôi đã chín chắn hơn trước, chỉ có tình yêu dành cho anh là chưa bao giờ khác. Tôi quan niệm rằng hôn nhân chỉ có thể hạnh phúc khi cả 2 có một sự nghiệp ổn định.Tôi muốn mình trở thành một người phụ nữ độc lập về tài chính trước khi nghĩ đến chuyện kết hôn, sinh con. Tôi muốn cả 2 được tự do theo đuổi đam mê của mình trước khi trở thành một nửa kia của đối phương. Hãy tận hưởng cuộc sống, hãy nếm trải đủ thất bại và khi nào thật sự thấy cần nhau thì cả hai sẽ đám cưới. 

Lần đầu tiên trong suốt 27 năm qua, đây là sự lựa chọn làm tôi mệt mỏi nhất, tôi biết nếu chọn sự nghiệp, tôi sẽ đánh mất đi tình yêu này và đánh mất luôn cả người đàn ông đã chờ đợi tôi trong suốt 3 năm qua. Còn ngược lại, nếu đồng ý lấy anh tôi biết cuộc sống sau này của mình sẽ phải gói gọn trong hai từ "gia đình", làm sao tôi có thể thực hiện tròn trách nhiệm của một người vợ, người mẹ khi trong tôi luôn khao khát được hoàn thành giấc mơ của mình. Tôi phải làm gì đây, tôi nên chọn sự nghiệp hay người đàn ông đã chờ đợi tôi 3 năm?

Xu hướng tìm kiếm: chuyện tình yêu.

T.