Sống trong bóng tối không phận không danh, làm thân vợ bé khổ đau riêng mình

Không có thứ đàn bà nào ngu ngốc đi giật chồng người khi anh ta còn yêu thương vợ.

Chị à, ngày chị tới tìm chồng, dù chị không tạt axit vô mặt tôi, cũng không lột quần xé áo tôi như những người đàn bà bị cướp chồng khác nhưng ánh mắt chị còn ám ảnh tôi tới tận giờ phút này. Ánh mắt như có điện nhìn muốn xuyên qua tim gan tôi. Chị im lặng, nhưng không có nghĩa là chị đồng tình. Sự im lặng của chị như muối xát buốt tâm hồn tôi và anh ấy.

Tôi vẫn nhớ, không quên.

Chị là người có ăn có học, nên với cái đáo để của một người đàn bà đẩy chồng ra khỏi nhà, chị dễ dàng đập tan tất cả những chống chế của một con đàn bà yếu ớt như tôi. Những lời chị nói như móc gan móc ruột, tới Phật trên bàn thờ cũng muốn nhảy xuống đất huống chi tôi. Vì bênh chị, anh ấy đã thẳng tay tát tôi cái trời giáng. Chồng chị coi tất cả những lời thật lòng khó nghe của tôi là lời đặt điều, xấc xược.

Nếu chị với anh ấy còn tình yêu, tôi có muốn chen ngang, liệu có dễ dàng đến thế?

Ngày tôi biết chồng chị, anh ấy đã có ba đứa con với chị. Một người đàn ông từng trải đầy những suy tư về vợ. Anh ấy thật  sự rất yêu thương chị. Anh nói với tôi, chị không yêu chồng. Lòng chị chỉ có người tình xưa. Những bữa cơm gia đình trôi qua trong nghẹn ngào, khi chị chỉ cắm mặt xuống, ăn qua loa xong bữa rồi vui vầy bên con, chẳng biết chồng có mặt ở bên hay không. Chị coi anh như cái bóng bên mình.

Rồi một ngày, đọc nhật kí của chị, anh ấy mới biết chị vẫn đoái thương tình cũ, vẫn chưa thể nào quên được người xưa. Chị biết không, lòng tự trọng của một người đàn ông đã khiến anh ấy có cảm giác bị phản bội. Trong lòng anh, chị từ một cô giáo ngoan đạo, thương con, chăm chồng đã biến thành một con đàn bà ngoại tình tư tưởng.  Và anh ấy không chấp nhận điều đó.

Còn tôi, một cô gái mới lớn lên, chưa một lần chạm ngõ tình yêu, chưa một lần cầm tay một người đàn ông nào đi giữa phố đã sớm gục ngã trước vẻ điển trai, từng trải của chồng chị. Có đứa con gái ngây thơ nào mà không xiêu lòng trước một con cáo già từng trải, đã từng nếm mùi da thịt đàn bà. Tôi cũng thế thôi. Chồng chị đã luôn đanh thép kết tội ngoại tình tư tưởng nơi chị làm lý do để hết yêu, làm cái bình phong để che đi mọi trắc trở để đến bên tôi.

Dù chẳng biết chị, chẳng gặp chị bao giờ, nhưng qua lời anh ấy, tôi biết chị là một người đàn bà ghê gớm và xấu xa. Một kẻ ngoại tình tư tưởng. Những cái vò đầu bứt tai, những giọt nước mắt của anh ấy như mồi lửa thổi bùng lên ngọn lửa yêu đương trong tôi. Và tôi muốn trao gửi đời mình cho chồng chị từ đó.

Nhưng đêm dài lắm mộng. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã trải qua những ngày tháng đen tối. Chồng chị đã vì nhớ thương chị, nhớ thương các con mà như một kẻ thần kinh. Biết bao đêm, anh ấy giật mình choàng dậy gào gọi tên chị, tên các con, dù tôi đang nằm bên cạnh. Anh thường xuyên gọi nhầm tên tôi thành tên chị.

Mỗi bữa ăn cay đắng qua đi, khi anh nhìn những món ăn tôi nấu, có món khen, món chê và thường so sánh với vợ cũ. Mẹ cu Nghĩa nấu món này thế này, mẹ con Xuân nấu món kia thế kia. Tôi chỉ như một cái bóng để anh ấy khơi gợi lại quá khứ . Biết rằng giờ chồng chị là chồng tôi đấy, nhưng trái tim anh ta, tâm hồn anh ta đâu có thuộc về tôi. Chị ác lắm, chị đã đánh cắp nó ngay cả khi chị không còn là vợ của chồng tôi bây giờ.

Những ngày về sống cùng tôi, hầu như anh ấy chỉ mang một bộ mặt đưa đám. Tôi thèm một nụ cười nơi chồng, thèm anh ấy cưng nựng đứa con nhỏ dại của cả hai. Nhưng chồng tôi đã biến thành người ngoài cuộc từ khi nào. Đâu như cái ngày cưa cẩm, tán tỉnh tôi, anh quỳ xuống trước mặt tôi và xin tôi cho anh ấy một cơ hội, cơ hội được làm lại hôn nhân lần thứ hai.

Đàn bà biết thương mình, chẳng dại gì làm vợ lẽ - Ảnh: Internet

Tôi chưa từng rắp tâm muốn giành chồng với chị. Ngần ấy năm, lòng tôi luôn tủi phận vì mình chẳng có được một đám cưới, chẳng có được một sự sẻ chia động viên từ gia đình mình. Tất cả chỉ cấm cản. Cấm không được thì hằn học, chê bai. Vì yêu anh ấy, tôi cũng như chị, lại nuốt nghẹn vào trong. Té ra, trong cuộc bể dâu này, cả ba người chúng ta đều là nạn nhân.

Làm thân vợ lẽ, tôi biết có sung sướng gì đâu. Nhưng cuộc đời thường vấy bùn lên chúng tôi. Mọi ác ý, mọi dè bỉu và những lời cay độc, họ dành cho những gã đàn ông bội tình một phần thì dành cho tôi chín phần.  Tôi câm lặng, không phải vì tôi đồng ý. Mà vì nếu kêu oan, ai sẽ là người làm chứng?

Thân con đàn bà đi làm vợ lẽ, vui thì ít mà khổ trăm đường. Nếu cho tôi chọn lại, sẽ chẳng bao giờ làm một kẻ thứ ba!

Xu hướng tìm kiếm: ngoại tình , vợ lẽ, đàn ông phản bội, kẻ thứ ba, nỗi đau vợ lẽ, tâm sự vợ lẽ, vợ cả.

Hồ Châu Anh

Có thể bạn quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Phụ nữ sức khỏe Like