Phụ nữ không lo nghèo, chẳng ngại khổ, chỉ sợ lấy phải chồng vô tâm...

Rõ ràng, dượng không nhận ra mình đã vô tâm tàn nhẫn thế nào với người phụ nữ của đời mình. Cũng như đàn ông không hề biết sự vô tâm của họ luôn có thể giết chết vợ của họ. Đúng, là giết chết, theo đúng nghĩa đen như thế.

Dì tôi chỉ hơn tôi 7 tuổi. Tôi nghe mẹ tôi kể, ngày xưa dì tôi đẹp lắm. Trong các chị em ở nhà, dì là người được đàn ông trong xóm theo đuổi nhiều nhất. Ông ngoại tôi ngày trước khó tính lắm, dì tôi chưa đi học xong thì không ai được đến gần dì nửa bước. Vừa tốt nghiệp thì dì tôi cũng dẫn bạn trai về nhà. Người đó cũng không phải ai xa lạ, là anh bạn gần nhà lớn lên cùng dì. Ông bà ngoại tôi không ưng ý. Đơn giản vì nhà dượng nghèo, dượng lại học hành không cao bằng dì. Ông ngoại tôi giận dì không muốn nhìn mặt. Lúc đó dì đã có thai nhưng không để ông bà ngoại tôi biết. Dì chỉ nói với mẹ tôi, dì làm thì dì chịu. Lấy rồi thì là chồng người ta, cũng đỡ mang tiếng cho ông bà ngoại tôi

Từ ngày lấy chồng, dì tôi khổ sở không ít. Dượng tôi có một mối làm ăn lớn, bỏ tiền ra cũng đã nhiều. Cũng không ngờ bạn bè dượng trốn nợ, gom luôn cả số vốn từ trước nay dành dụm của dượng. Thế là dượng tôi tay trắng, như mất hết vốn liếng. Lúc đó dì tôi đang mang thai những tháng cuối. Dì không trách chồng, chỉ ở bên khuyên can động viên. Thời gian đó, đến cả sữa cho con bú, mẹ tôi cũng phải mua giúp dì, rồi len lén đưa dì khi dượng vắng nhà. Hết cách rồi dì mới phải nhờ mẹ tôi làm thế. Vì dì biết tình dượng, tự trọng lắm.

Những năm tháng sau đó dì tôi không dưới 5 lần phải thế chấp nhà để trả nợ hay làm vốn cho dượng làm ăn lại. Dì cũng chạy vạy, làm hết việc này đến việc khác để giúp thêm cho chồng. Nhưng việc làm ăn của dượng cứ có vốn rồi lại trắng tay, mới bắt đầu đã thất bại. Ai nhìn vào cũng nói dì đừng cố gắng nữa, dượng vốn không thể làm nên chuyện. Chỉ là dì tôi luôn rất tin chồng. Chồng càng thất vọng, dì lại càng tin tưởng. Cuối cùng, sau 10 năm lao đao không dứt, dượng cũng đã có được chuỗi quán ăn gia đình có tiếng trong vùng. Mẹ tôi thở phào, xem như ít ra hy sinh của dì bao năm cũng đã có chút lời lãi.

Mẹ tôi thở phào, xem như ít ra hy sinh của dì bao năm cũng đã có chút lời lãi - Ảnh minh họa: Internet

Nhưng cũng từ khi có chút ít của cải, dượng tôi lại như trở thành một người khác. Ngày trước, vợ chồng dì dù có phải ở nhà thuê chật chội, gạo có lúc thiếu, tiền có khi hụt thì tối nào cũng vợ chồng con cái quây quần ăn cơm. Vậy mà khi đã có nhà cao cửa rộng, tiền của cũng dư dả thì một bữa cơm đủ vợ chồng cũng khó. Dượng đi suốt, chẳng còn nhớ ở nhà vợ mình vẫn đang đợi cơm. Dì ốm nằm viện, dượng cũng chỉ gọi được một cuộc xem nặng hay nhẹ. Con học lớp mấy, bao nhiêu tuổi, dượng nhiều lúc cũng nhầm lẫn.

Đến khi dì mang thai lần thứ 3 ở tuổi 35, dượng tôi cũng chưa một lần đưa vợ đi khám thai. Sinh con rồi, không ai hay dì tôi mắc chứng trầm cảm sau sinh. Ngay cả khi chị cắt cổ tay, nằm rũ rượi bên con nhỏ khóc oe oe, dượng cũng chẳng hề hay biết.

Dì nằm trên giường, đôi mắt vẫn mông lung. Dì cũng không còn để tâm người chồng đang ở bên khóc rưng rức. Nếu lần đó, mẹ tôi không vì rảnh rỗi sang thăm dì thì liệu dượng có hối hận cả đời không? Lúc đó, dượng có còn biết mình đã vô tình giết chết vợ mình bằng sự vô tâm?

Tôi luôn nghĩ, suốt 10 năm vượt bao thăng trầm cùng chồng, dì chưa từng muốn bỏ cuộc. Khó không ngại, khổ không sợ, nhẫn nhịn, kiên cường ở bên chồng. Vậy mà khi đã giàu sang, dì lại như muốn vứt bỏ cuộc sống của chính mình vì vô tâm của chồng. Dượng cứ nghĩ chỉ có tiền để bù đắp cho những năm tháng khổ cực dì đã hy sinh. Nhưng dượng không hay, điều dì cần, dượng lại chưa từng cho dì. Là quan tâm, yêu thương và sẻ chia. Rõ ràng, dượng không nhận ra mình đã vô tâm tàn nhẫn thế nào với người phụ nữ của đời mình. Cũng  như đàn ông không hề biết sự vô tâm của họ luôn có thể giết chết vợ của họ. Đúng, là giết chết, theo đúng nghĩa đen như thế.

 Đàn ông không hề biết sự vô tâm của họ luôn có thể giết chết người phụ nữ của họ - Ảnh minh họa: Internet

Đàn ông thường quá quen với sự hy sinh của vợ, thậm chí xem là dĩ nhiên. Họ cứ nghĩ có thể đem tiền về, cho vợ cuộc sống đủ đầy đã là đủ. Nhưng đàn bà vốn không tận tụy để đổi lấy tiền. Mọi người vợ trên thế gian này đều chỉ muốn hạnh phúc. Họ vốn dĩ là vợ sẽ không lo nghèo, chẳng ngại khổ, chỉ sợ lấy phải chồng vô tâm. Họ có thể vì chút yêu thương của chồng mà gồng gánh của thế gian. Họ cũng có lúc vì thiếu thương yêu mà héo mòn xót xa.

Tôi luôn mong dượng hay bao người đàn ông ngoài kia có thể hiểu, đàn bà vốn đơn giản lắm. Thứ tham vọng duy nhất của mọi người vợ cũng chỉ là yêu thương của chồng. Đó cũng chẳng phải là thứ mưu cầu vô lý và nhỏ nhen so với những hy sinh, tận tụy của họ, phải không?

Xu hướng tìm kiếm: vợ chồng , chồng vô tâm, đàn ông vô tâm.

Ngọc Thi

Có thể bạn quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Phụ nữ sức khỏe Like