Mẹ ơi, ông ngoại ơi, đừng chết!

Đó là câu nói rùng mình của đứa con nhỏ dại bên người mẹ đang trong những ngày hấp hối chờ chết. Nếu gặp họ một lần, biết đâu bạn sẽ giúp họ sống thêm một ngày nữa trên đời.

Chạy đua với tử thần

Trong căn phòng trọ vẻn vẹn 10m2, người phụ nữ trung niên chỉ còn da bọc xương nằm thở mệt, chằng chịt dây, túi, ống lọc thận quanh người.

Ở tuổi 40, cái tuổi đang sung sức lao động lo kinh tế gia đình, chăm con cái ăn học thì chị Nguyễn Thị Ngọc Mỹ phải dừng lại, cuộc sống gắn chặt với giường bệnh. Mọi sinh hoạt cá nhân phải phụ thuộc vào sự trợ giúp người cha già năm nay tuổi đã 80 và cậu em trai cũng hay đau yếu.

Tâm sự với PV Phụ Nữ và Gia Đình về cuộc đời mình, chị Mỹ nhiều lần xúc động không kìm được nước mắt: "Mỹ lấy chồng nhưng vô phước. Sau ngày cưới, vợ chồng cùng cảnh nghèo khó như nhau nên ba mẹ Mỹ cho ở cùng nhà, sinh ba con đều một tay ông bà ngoại chăm sóc giúp đỡ. Khi mình trở bệnh nặng thì chồng vội bỏ Mỹ và các con để đi lo cuộc sống riêng. Mỹ không trách anh ấy không còn tình cảm với người vợ bệnh tật này, mà trách anh ấy vô tâm không có trách nhiệm với các con”.

Khi thấy người hay mệt, đi thăm khám thì bác sĩ chẩn đoán chị bị suy thận, phải điều trị gấp. Kinh tế khó khăn, thấy sức khỏe vẫn tạm ổn nên chị không điều trị theo lời bác sĩ. Chị tranh thủ từng chút thời gian như người “sống vội”, đi bán vé số, bán bánh mì, lượm ve chai mà quên mất căn bệnh mang trong người.

Chị Mỹ và gia đình sống trong căn trọ chật hẹp - Ảnh: Nhân vật cung cấp

Kéo dài hơn 2 tháng thì chị Mỹ kiệt sức, không thể đi lại. Lần đó, cha chị và bà con xóm trọ đưa đi cấp cứu thì chị đã bị suy thận giai đoạn cuối. Nằm một chỗ, lòng chị như lửa đốt, chỉ ước mình đi lại được để kiếm tiền phụ cha nuôi các con nhưng lực bất tòng tâm. Bà con xóm trọ thương tình, người cho gạo, người cho mỳ tôm, có khi nấu thêm phần thức ăn mang sang cho mấy cha con ông cháu.

Kể về người cha già tóc bạc, giọng chị Mỹ tự hào pha lòng biết ơn và xót xa. Khi chị đổ bệnh, cả gia đình chị bán căn nhà ở Sài Gòn, về Long An mua miếng đất nhỏ, dựng căn nhà cấp 4 trú ngụ. Chẳng bao lâu sau, bệnh chị Mỹ trở nặng, ông lại bán căn nhà này lấy tiền lo cho con gái. Về Sài Gòn, cả nhà lại sống trong căn phòng trọ chật hẹp. Chẳng bao lâu sau, mẹ chị qua đời. Bà ra đi nhưng vẫn canh cánh bên lòng nỗi lo về con, về cháu.

Từ ngày mẹ mất, cha chị chưa đêm nào ngủ yên. Thỉnh thoảng ông lại hỏi chị: "Con thấy trong người thế nào? Con có muốn ăn gì để cha nấu con ăn…”.

Khát khao sự sống

Cảm thấy bản thân vô dụng, đôi lúc chị Mỹ lại muốn đi sớm nhưng nghĩ đến cha già, con nhỏ, chị lại gắng gượng chiến đấu với bệnh tật.

Bác sĩ Hằng, khoa Thận - Nội tiết bệnh viện Nguyễn Tri Phương động viên chị: “Chưa đi được đâu! Ráng thời gian nữa. Thằng nhóc nhỏ còn nhỏ quá tội lắm! Đi sớm thì sướng cái thân mình nhưng tội tụi nhỏ, mẹ nằm đó cũng còn có mẹ. Có tình cảm nào bằng tình mẹ con, ông ngoại cũng đã 80 tuổi sẽ suy sụp mất, cậu út thì khờ khạo….”.

Cha già xót con, hối thúc nhập viện nhưng nhà đã cạn tiền, không có tiền chạy chữa. Có mạnh thường quân thương xót mua tặng chị thẻ bảo hiểm y tế nhưng cũng chỉ được giảm 80% chi phí khám chữa bệnh. 20% số tiền còn lại tương ứng với số tiền 2 triệu đồng mỗi tuần đi khám, chị không biết kiếm ở đâu ra. Và thẻ này cũng đã hết hạn vào ngày 31/10/2017.

Khát khao sự sống, chị mong mình được hưởng bảo hiểm 100% để tiếp tục chạy thận, tiếp tục sinh tồn để lo cho gia đình, chứng kiến từng bước trưởng thành của các con.

Đôi mắt trũng sâu, hốc hác, ông Khối, cha chị Mỹ ngậm ngùi: "Giờ cả nhà trông vào thằng Út (em trai chị Mỹ) đi phát tờ rơi được đồng nào lo mua rau, cháo qua ngày cô ạ. Lúc còn khỏe, con Mỹ chịu thương chịu khó sớm khuya lo bán buôn kiếm tiền nuôi con, lo cho gia đình. Không may nó mắc bệnh hiểm nghèo mất hết sức lao động, không còn tiền chạy chữa.

Thương con, tôi chẳng giữ gì cho thân mình. Bán đi bán lại hai lần nhà để lấy tiền lo trị bệnh cho con Mỹ. Còn chút tiền tôi thế phòng trọ này để lấy chỗ cho con, cháu ở và có chỗ để bát nhang thờ bà nhà tôi. Chủ nhà trọ cho ở 2 năm. Tôi cũng vẫn đang phải uống thuốc huyết áp, tim mạch mỗi ngày. Chút sức khỏe giúp được gì cho con cháu tôi giúp hết mình, không ngại khổ, chỉ mong con Mỹ sống ngày nào tốt ngày đó, nó mà đi sớm tôi lo cho mấy đứa nhỏ lắm!”.

Lần tìm cuốn hộ khẩu gia đình gối đầu giường, chị Mỹ lật từng trang viết tên chồng, tên các con. Hồi lâu, chị thổn thức: "Mỹ bệnh nặng thế này không biết ra đi lúc nào. Tội hai đứa nhỏ quá! Cu Phúc đang học lớp 10, cu Khoa mới lên 4. Mỹ rất sợ Phúc bỏ học. Nhà trường đã miễn hoàn toàn học phí, các thầy cô, bạn bè vẫn luôn động viên cháu”.

Nhắc đến con trai đầu Nguyễn Hoàng Tuấn (22 tuổi), chị Mỹ lại nhớ ngày con trai đưa mẹ nhập viện cũng là ngày con bỏ đi, không nói một lời. Từ đó đến nay Tuấn bặt vô âm tín. Sức khỏe yếu và hoàn cảnh khó khăn, chị chưa thể đi tìm con.

Cơn mưa chiều xối xả ầm ầm vào mái tôn cũng là lúc cậu Út đi làm về, người ướt sũng. Cậu hí hửng khoe được ông chủ trả 70 ngàn tiền công phát 1000 tờ rơi. Số tiền tuy nhỏ nhưng là nguồn sống giúp cả nhà 5 người có những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp bên nhau.

Căn phòng chật hẹp cả ba thế hệ sống trong nghèo khó, bệnh tật vẫn mong một phép màu xuất hiện để cuộc đời người con, người mẹ, người chị không bị đứt gánh giữa đường.

Mọi đóng góp của quý độc giả ủng hộ chị Mỹ vui lòng gửi về địa chỉ:

Chị Nguyễn Thị Ngọc Mỹ  

Số 21/27 ấp Chiến Lược, P. Bình Trị Đông, Q. Bình Tân, TP. HCM.

Xu hướng tìm kiếm: suy thận, hoàn cảnh bi đát, hoàn cảnh khó khăn, người phụ nữ nghèo bị suy thận.

Quỳnh Hương

Có thể bạn quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Phụ nữ sức khỏe Like