Mẹ chồng vạch đường cho con trai ngoại tình còn ngang ngược hỏi con dâu "Có đủ can đảm tha thứ?"

Tôi may mắn khi lấy được người chồng hết mực yêu thương, cưng chiều vợ. Nhưng không ngờ có ngày tôi lại rơi vào nghịch cảnh trớ trêu khi anh ngoại tình và có con cùng người đàn bà khác.

Sau 3 năm quen nhau, chúng tôi quyết định về chung một nhà. Những tưởng chừng đó thời gian đủ để cả hai gắn bó, nhưng khi người yêu cũ của anh từ nước ngoài trở về thì mọi chuyện hoàn toàn xáo trộn.

Cuộc sống của gia đình tôi xáo trộn từ ngày người yêu cũ của anh xuất hiện. Hình minh họa: internet.

Lúc yêu nhau, tôi hiểu rõ tường tận những mối quan hệ của anh trước đây. Một trong số đó có người cô gái mà mẹ anh hết lòng quý mến. Họ đã từng nghĩ có thể cùng dắt tay nhau đi đến hết cuộc đời, ngờ đâu có duyên không phận nên họ quyết định chia ly. Anh đã suy sụp một thời gian dài sau đó. Chỉ đến khi anh gặp tôi, tinh thần anh mới vui vẻ trở lại.

Tôi không hề e sợ trước cô người yêu cũ của anh dù cô rất được lòng mẹ chồng tôi. Với tôi, chuyện gì đã là quá khứ thì nên để nó ngủ yên, hơn nữa, tôi cũng không muốn chỉ vì người cũ của anh mà làm ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng mình. Để rồi, với tâm lý đó, tôi thực sự đã “ngã ngửa” khi về nhà và chứng kiến cảnh mẹ chồng cùng người yêu cũ của anh vui vẻ, cư xử mật thiết đúng kiểu mẹ con trong nhà vậy. Quay sang nhìn chồng, tôi thấy anh đang nhiệt tình gắp đồ ăn mời cô ấy mà lòng dạ nóng bừng bừng. Ba người bọn họ cứ như một gia đình thực sự, còn tôi chỉ là kẻ thừa.

Trong bữa cơm hôm ấy, tôi đúng chất là một kẻ thừa. Hình minh họa: Internet.

Từ lâu tôi đã biết mẹ chồng và cô ta thường xuyên hẹn gặp riêng rồi đi mua sắm cùng nhau nhưng tôi chẳng mảy may để ý. Cho đến tận hôm nay, tôi mới thật sự nhỡ ngàng khi cô ta dám mò đến nhà chúng tôi. Cũng bởi cách cư xử của mẹ chồng mà cô ngang nhiên lấn lướt tôi.

Lúc tôi chào cả nhà và định ngồi vào mâm cơm thì cô đứng lên bước sang ngồi cạnh chồng tôi, bỏ trống chiếc ghế bên cạnh mẹ chồng để tôi ngồi vào. Chưa hết, cô ấy còn vô tư bảo lâu ngày mới gặp lại nên muốn ngồi cạnh anh. Chồng tôi khi ấy đúng chất vô tâm, chẳng để ý gì đến cảm xúc của vợ. Còn mẹ chồng lại cười tươi xem như chuyện bình thường. Dù giận, tôi vẫn cố tỏ ra bình thường cho cả nhà xong bữa.

Từ sau hôm ấy, tôi luôn có cảm giác bất an khi tần suất chồng đi qua đêm bên ngoài không về tăng lên. Tôi cũng không dám hỏi nhiều, vì tra hỏi chỉ đổi lại sự cãi vã, bất đồng của cả hai mà thôi.

Một ngày nọ, cô ấy xuất hiện và thông báo đã có thai và chồng tôi thừa nhận ban đầu không hề có ý định ngoại tình, nhưng vì mẹ vun vén cho cả hai nhiều quá nên cũng "cầm lòng không đặng”. Tôi biết từ đây sóng gió đã bắt đầu với hôn nhân của mình. Mẹ chồng tôi lúc này ngọt nhạt hỏi tôi: "Con có can đảm tha thứ cho chồng tội ngoại tình không?". Bà vạch sẵn con đường, nếu tôi không tha thứ được thì nên giải thoát cho cả hai vì có sống với nhau cũng chẳng thể hạnh phúc. Huống hồ chúng tôi không vướng bận chuyện con cái, đứa bé trong bụng cô gái kia không thể sinh ra thiếu tình thương của cha.

Mẹ chồng ngang ngược hỏi tôi "Có can đảm tha thứ cho chồng?". Hình minh họa: Internet.

Tôi như chết lặng và thấy nực cười, càng chua xót cho bản thân mình hơn. Ba năm làm vợ, chăm sóc quán xuyến gia đình chồng, phải chăng tôi đã sai khi quyết định làm dâu một gia đình chồng quá danh giá, để rồi khi không cần thì họ tính sẵn mọi đường “tống cổ” đứa con dâu này đi. Rốt cuộc sự hy sinh của tôi bấy lâu nay đổi lại chỉ là những lời nói nhẫn tâm này sao? Tôi có nên dứt áo ra đi để tìm cho mình bến đỗ bình yên khác? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Xu hướng tìm kiếm: vợ chồng , hôn nhân, gia đình.

Khói Lam