Lá thư đẫm nước mắt của bé gái lớp 4 bị giáo viên bạo hành suốt 4 năm: 'Em không thấy đau ở cánh tay, mà em thấy đau trong lòng'

"Em luôn cố gắng trở thành một học sinh ngoan trong mắt cô nhưng mọi thứ không được như vậy, em luôn là học sinh bị đánh mắng dù em không hiểu mình đã làm sai điều gì" - lời tâm sự nhói lòng của bé gái khiến nhiều người không khỏi xót xa cảm động.

Bức thư đầy nước mắt và nỗi uất ức của bé gái lớp 4 bị cô giáo bạo hành cả về thể xác lẫn tinh thần trong suốt nhiều năm đang khiến dư luận Trung Quốc và các bậc phụ huynh vô cùng hoang mang. 

Nạn nhân đang học lớp 4 tại một trường tiểu học thuộc Quảng Tây (Trung Quốc).

Sau khi phát hiện bức thư của con gái, người mẹ đã quyết định đăng tải lên Wechat. Bức thư được bé gái viết cho cô Yan, một giáo viên dạy thay và vừa mới kết thúc hợp đồng vì mang thai vào ngày 30/6/2017.

Bé gái bị cô giáo bạo hành về thể xác lẫn tinh thần suốt 4 năm tiểu học - Ảnh minh họa: Internet

Điểm cao nhất lớp vẫn bị cô mắng không rõ nguyên nhân

Cô giáo à, đây là những gì em muốn nói!

Cô Yan, em không biết mình đã làm gì khiến cô không vừa ý từ đầu năm học. Em nhớ lần đầu tiên cô đánh em là ngày thứ 5 của học kỳ một, lớp một. Cô ném quyển sách giáo khoa vào mặt em dù em không rõ mình đã làm gì sai. Mặt cô vô cùng giận dữ đến giờ em cũng không thể nào quên.

Em luôn là học sinh nghe lời nhất trong lớp, luôn luôn ngoan ngoãn dù cô có nói gì đi chăng nữa. Em tập trung trong giờ học, không bao giờ đùa giỡn hay phá phách, nói chuyện lúc cô giảng bài. Còn nữa, em chưa bao giờ kể cho cha mẹ chuyện xảy ra ở trường. Em luôn cố gắng trở thành một học sinh ngoan trong mắt cô nhưng mọi thứ không được như vậy, em luôn bị đánh mắng dù không hiểu mình đã làm sai điều gì.

Chưa hết, em còn bị các bạn trong lớp bắt nạt phải trốn vào toilet, không dám ra ngoài. Em không dám nói với cô bởi vì cô ghét đứa mách lẻo. Có lần, khi đến nhà cô học thêm, cô không cho bọn em đi vệ sinh và em đã lỡ đi vệ sinh ra quần. Lúc nào em cũng cố gắng, nhưng không bao giờ được tôn trọng, thậm chí là khi em có điểm cao nhất lớp. Em chỉ ước cô khen em một lần, nhưng tất cả những gì em có được là những lời mắng chửi. Cô chẳng bao giờ gọi khi em giơ tay phát biểu. Đây là lý do khiến em không muốn giơ tay để lên bảng trong giờ học. 

Một lần, trong khi em đang ngồi yên thì cô đến chỗ em và bất ngờ đập vào lưng. Em đã nói với mẹ nhưng mẹ không tin và bảo: “Giáo viên có thể đánh học sinh”. Em chỉ biết câm nín và không dám kể thêm gì nữa.

Các bạn sẽ bắt chước hành động của cô, cô biết không?

Câu chuyện về một lần ngâm thơ khiến em buồn nhất. Em đã cố gắng học thuộc lòng bài thơ nhưng nhóm trưởng không gọi em đọc và sau đó, bạn ấy đã báo với cô rằng em không thuộc. Em đã trượt bài kiểm tra đó. Cô đã định đánh em nhưng em vùng lên phản kháng. Vậy mà cô chỉ tin lời của bạn nhóm trưởng và không cho em cơ hội đọc thơ trước mặt cô. Thay vào đó, cô đã dùng gậy đánh em 20 lần.

Điều khiến em giận dữ là cô còn yêu cầu lớp trưởng và các tổ trưởng đánh thành viên trong nhóm. Tại sao cô lại làm như vậy? Cô có biết là các bạn sẽ bắt chước hành động của cô không? Cô có biết cảm giác của em khi nhặt cuốn sách bị vứt xuống sàn không?

Dù cố gắng trở thành học sinh ngoan ngoãn, có điểm cao nhất lớp, bé gái vẫn bị giáo viên đánh không hiểu nguyên nhân - Ảnh: Internet

Tiền, quà, đồ ăn giúp em không bị cô đánh đập, la mắng. Nhưng, cô không bao giờ thỏa mãn!

Trước hôm Quốc tế thiếu nhi 1/6, cô nói rằng cô rất mệt mỏi. Cô gọi học sinh mang đồ ăn và nước lên cho cô. Ba mẹ em cũng làm theo và mang đồ ăn đến nhà cô. Nhưng có lẽ nhà em đã quá ngây thơ nên chỉ mang đồ ăn là đủ. Em mang đến một quả dưa hấu nhưng cô lại mắng gia đình em, nói em là đồ vô ơn, không tôn trọng cô. 

Sau đó, đến sinh nhật của cô, một vài bạn trong lớp tặng cô hoa, vòng cổ, bánh kem và cả phong bì nữa. Cô đã nhắc về việc đó trước cả lớp. Tuy nhiên, vì bài tập về nhà quá nhiều nên em quên không nói cho ba mẹ. Kết quả là, cô đã đánh em vào sáng hôm sau. Cô đánh em 8 lần liên tục, tím cả cánh tay.

Em không thấy đau ở cánh tay, mà em thấy đau trong lòng, nhiều lắm cô ạ!

Cô Yan, mẹ em đã tặng cho cô rất nhiều thứ mà ngay cả bà em cũng chưa bao giờ được biết đến trong suốt 4 năm liền không. Tiền, quà, đồ ăn là thứ sẽ giúp em không bị cô đánh đập và la mắng liên tục. Nhưng cô không bao giờ thỏa mãn cả, cô luôn muốn bọn em đi học thêm sau giờ học, phải không? Em đã đi học sau giờ học suốt 4 năm và em cảm thấy mệt mỏi. Em có thể tự làm bài tập về nhà. Số tiền hơn 3 triệu học phí có thể giúp các gia đình nghèo mua gạo ăn cả năm. Không dễ dàng gì để ba mẹ em kiếm được tiền, nhưng mẹ em nói rằng em nên đi học để khỏi bị cô trù. Đổi lại, ba mẹ em phải làm việc vô cùng vất vả để kiếm tiền. Nhưng em không muốn đưa cho cô những số tiền vô lý như vậy, nên em thà chịu đánh đập và la mắng còn hơn.

Nửa đêm, em tỉnh dậy để viết ra những dòng đầy uất ức này. Em không dám nói cho ai cả, em cũng không biết lý do là gì. Nó khiến em cảm thấy vô cùng áp lực. Em đã phải chịu nó trong suốt nhiều năm liền. Em đau lắm cô ạ, nước mắt em cứ rơi còn tay em không ngừng run lên.

Tại sao thế giới này lại không công bằng như vậy? Tại sao một đứa trẻ như em phải chịu nhiều nỗi đau như vậy? Chúng ta không thể kiểm soát được số phận hay những điều rủi ro, nhưng kể cả hành vi của con người cũng trở nên mất kiểm soát như vậy, hả cô?

Xu hướng tìm kiếm: trung quốc, bạo hành trẻ em, học sinh tiểu học, giáo viên bạo hành học sinh, bé gái bị bạo hành.

Yên Chi (T.H)

Có thể bạn quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Phụ nữ sức khỏe Like