Con quấy khóc, chồng thẳng thừng tuyên bố: "Cô sinh thì tự đi mà chăm!"

Vợ chồng đưa nhau từ tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp, điều khiến tôi e sợ nhất là kinh tế không vững dễ khiến vợ chồng bất hòa. Đến khi có con, tôi mới ngẫm ra rằng, nuôi dạy con khôn lớn mới thực sự là thử thách gian nan nhất trong đời sống vợ chồng. Nhưng nếu chỉ một mình chăm con thì tôi sẽ đơn độc và lẻ loi biết bao nhiêu.

Chắc hẳn những ai đã và đang làm mẹ đều thấu hiểu nỗi vất vả trong việc chăm sóc con từ lúc chúng còn là bào thai trong bụng cho đến lúc chào đời. Nếu may mắn lấy được người chồng tốt thì cả hai cùng nhau sẻ chia, còn như tôi lấy phải chồng vô tâm thì đành ngậm ngùi “tự thân vận động”. Từ lúc mang thai tôi đã phải một mình đối mặt với mọi vấn đề, từ việc ăn gì để con khỏe, chăm sóc thai kỳ thế nào và rất nhiều những thứ liên quan khác.

Chính tôi cũng không hiểu động lực nào để mình vượt quãng thời gian "có chồng cũng như không" đó. Chắc có lẽ chính tình mẫu tử thiêng liêng đã thôi thúc tôi cố gắng vượt qua tất cả.

Tôi đau khổ vì chồng quá vô tâm với vợ con. Hình minh họa: internet.

Ngày thiên thần bé nhỏ chào đời, tôi như lâng lâng niềm hạnh phúc. Còn chồng, anh chỉ ngắm nhìn em bé một chút rồi cũng lại bỏ mặc mẹ con tôi. Có lẽ từ ngày đầu đến tận bây giờ anh vẫn chưa đủ thời gian để thích nghi vời việc mình đã có con. Nhưng tôi nghĩ khác, con đến với mình là cái duyên, dù khó khăn thế nào cũng phải lo cho con, huống hồ đã là cha mẹ. Ngoài kia có vô số người không sinh được con, họ khao khát biết nhường nào nhưng cũng không có được “cái duyên” đấy. Mình sinh được con, tính ra mình chính là những người may mắn.

Cứ cho là chồng khó thích nghi, tôi có thể bỏ qua và chờ đợi anh thay đổi. Nhưng những gì xảy ra tối qua đã giết chết hình tượng về người chồng bấy lâu nay tôi tôn thờ. Vì thức trắng nhiều đêm liền, chăm con nghịch múi giờ, bởi trẻ con thường hay "thức đêm, ngủ ngày" nên tôi dần kiệt sức. Lúc con quấy khóc, tôi không còn sức lực ngồi dậy vì quá mệt và buồn ngủ nên lay chồng dậy để nhờ anh cho con ti sữa bình. Đáp lại lời khẩn cầu của tôi là thái độ cọc cằn. Anh sừng sộ: "Cô sinh con thì tự đi mà chăm, đừng làm phiền đến người khác được không?".

Tôi không ngờ chồng mình, người đàn ông đầu ấp tay gối với mình lại có thể thốt ra những lời tàn nhẫn đấy. Hình minh họa: internet.

Những lời nói ấy như vết dao cứa vào tim, tôi đau xót cho phận mình. Phụ nữ sau sinh rất dễ bị trầm cảm, nếu lấy phải người chồng vô tâm càng khó tránh căn bệnh này hơn. Con là con của cả hai, mình tạo ra nó thì mình phải có trách nhiệm với nó. Tôi không ngờ chồng mình, người đàn ông đầu ấp tay gối với mình lại có thể thốt ra những lời tàn nhẫn đấy.

Tôi tin chắc không phải kinh tế làm anh áp lực vì với mức thu nhập cao, chồng tôi hoàn toàn vững chãi để lo lắng cho hai mẹ con. Tôi chưa dám nghĩ đến lúc đứa bé lớn lên sẽ nghĩ thế nào khi anh không hề có chút tình thương nào dành cho con. Giờ đây trước cảnh chồng bỏ mặc vợ và con thơ không đoái hoài, tôi phải làm sao để chồng thương yêu và có trách nhiệm với con? Tôi có nên cho gia đình bé nhỏ của mình cơ hội gắn kết lại những yêu thương hay can đảm giải thoát cho mẹ con mình? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Xu hướng tìm kiếm: vợ chồng , hạnh phúc, cái kết hôn nhân.

Khói Lam