Chuyện tình cảm động của chàng trai bỏ làng lên biên giới cưới cô gái tật nguyền, xin nhận quê vợ là quê hương

Bà con vùng biên giới Việt Nam – Campuchia thuộc ấp Cây Me, xã Hưng Điền, huyện Tân Hưng (Long An) không ai là không biết câu chuyện cảm động của đôi vợ chồng trẻ một lành lặn, một tật nguyền sống hạnh phúc bên nhau. Một tay lo cho vợ và mẹ vợ, chàng trai xin nhận vùng đất hẻo lánh này làm quê hương thứ hai.

“Trước ngày anh đến”

Cuộc sống của chị Nguyễn Thị Tuyết Mai (30 tuổi) là những chuỗi ngày bệnh tật đeo đẳng và khó khăn.

Vốn quê ở Trà Vinh, lúc 5 tuổi chị theo cha đến vùng đất biên giới này lập nghiệp. Nhà chị Mai nằm dọc theo con sông nhỏ, phía bên này là đất Việt, bờ bên kia là xã Chàm, huyện Com Pung Tro Bek, tỉnh Pray Veng, Vương quốc Campuchia. Ngày đó, cha chị đã dựng tạm túp lều để gia đình 7 người có chỗ che nắng che mưa. Vùng đất này là nơi héo lánh, xa xôi nhất của tỉnh Long An. 

Xã Hưng Điền là nơi xa xôi, hẻo lánh của huyện Tân Hưng (Long An) - Ảnh: Internet

Năm 2006, chị Mai bị sốt. Chạy chữa khắp nơi không khỏi, chị được chuyển viện lên TP.HCM. Tại đây, bác sĩ cho biết phải tiến hành phẫu thuật để lấy khối máu trong xương chân với chi phí 60 triệu đồng.

Số tiền quá lớn đối với gia đình nghèo khó, chị Mai từ bỏ cơ hội phẫu thuật. Hậu quả là một phần cơ thể chị từ bụng xuống chân mất cảm giác. Xui rủi hơn, một năm sau, chị bị xuất huyết não.

Năm 2008, cha chị qua đời. Cảnh nhà càng neo đơn khi mẹ chị bị mù, các anh chị lớn đã có gia đình, sống tứ tán mỗi người một nơi. Một mình chị gồng gánh lo cho mẹ.

Số phận bất hạnh không dừng lại ở đó. Trong một lần khi đang nấu cơm, chị bị một cành cây đâm vào mông. Vì thân dưới mất cảm giác nên chị không hề hay biết. Vết thương lúc này bị nhiễm trùng và lan rộng ra. Một lần nữa, chị phải đi khắp nơi chạy chữa.

Trong hoàn cảnh bi đát thê lương, số phận run rủi cho chị gặp anh Đặng, người chồng của chị bây giờ. Chính anh đã chạy tới chạy lui đỡ đần người con gái bất hạnh. Vết loét kéo dài suốt 4 năm không khỏi. May nhờ người quen mách bảo, chị Mai tìm đến một thầy thuốc nam. Từ đó, chị bắt đầu bình phục.

Trong hoàn cảnh bi đát nhất, số phận đã run rủi cho chị Mai gặp anh Đặng - Ảnh: Internet

"Nếu không nhờ chồng tôi là anh Đặng, không biết giờ này tôi và má như thế nào" - chị Mai nói như ngầm khẳng định cuộc sống của chị bắt đầu sang trang từ khi có anh Đặng bên đời.

Hai số phận, một con đường

Cuộc sống của anh Nguyễn Văn Đặng (30 tuổi) quê xã Phước Thạnh, huyện Củ Chi (TP.HCM) trước khi gặp chị Mai cũng nhiều nỗi khó khăn.

Năm 2 tuổi, mẹ bỏ cha con anh đi theo người đàn ông khác. Lên 6 tuổi, cha đi bước nữa, anh về sống với ông bà nội. Từ đây, anh lớn lên trong sự cưu mang, chăm sóc của ông bà.

Tốt nghiệp khoa Cơ khí trường Cao đẳng Công nghiệp 4, anh Đặng từng có thời gian 3 năm làm việc tại các công ty ở khu công nghiệp Bình Dương.

Năm 2009, một người bạn giới thiệu chị Mai với anh Đặng, bắt đầu mối lương duyên giữa hai con người xa lạ.

Chị Mai bồi hồi kể lại ký ức khi gặp chồng: "Lúc đầu, tôi cứ tưởng anh ấy nói chơi chứ mấy ai đi yêu một người chỉ còn nửa thân mình? Nhưng không ngờ tình cảm của anh rất chân thật, phải người trong cuộc mới hiểu được.”

Tìm đến ngôi nhà ọp ẹp ven con kênh vốn là ranh giới Việt Nam – Campuchia, anh Đặng gặp được chị Mai. Tận mắt chứng kiến hoàn cảnh của cô gái liệt nửa người nhưng vẫn tần tảo sớm hôm chăm sóc mẹ già mắt mờ, lòng thương cảm dâng trào trong anh.

Anh Đặng và chị Mai đã viết nên câu chuyện cảm động vùng biên giới - Ảnh: Internet

Thời điểm chị Mai nhập viện vì vết thương do cành cây gây ra, anh xin nghỉ việc ở Bình Dương, ở lại ngôi nhà nhỏ lo cho mẹ con chị. Một tay anh Đặng bế chị đi bệnh viện, chăm sóc mẹ chị từng bữa cơm như những đứa con trong nhà.

Đầu năm 2010, vào dịp tết Nguyên Đán, anh Đặng xin phép mẹ chị Mai cho anh được cưới chị. Dù vô cùng bất ngờ và cảm động khi gặp được người tốt, lại có người muốn kết nghĩa trăm năm chị Mai và mẹ vẫn không khỏi trăn trở, lo lắng.

Hiểu được tâm tư mẹ con chị, anh Đặng chân thành: "Con hiểu rõ hoàn cảnh của gia đình mới xin cưới Mai. Đây là tấm lòng của con. Hơn nữa, cha con đã mất, con không còn nơi để đi về, cho con được chọn nơi này làm quê hương... ".

Một bữa cơm cúng ông bà, trước sự chứng kiến của gia đình hai bên, anh Đặng và chị Mai chính thức thành chồng vợ.

Bảy năm trôi qua, dù còn vô vàn khó khăn và bệnh tật nhưng cuộc sống của hai vợ chồng anh chị luôn ngập tràn hạnh phúc.

Hàng ngày, sau khi lo lắng hết việc bếp núc, chăm cho mẹ vợ từng bữa ăn, giấc ngủ, anh Đặng mới yên tâm ra đồng. Người con rể của đất miền Tây nay đã trở thành một anh nông dân thực thụ. Anh làm đủ nghề để có tiền lo cho gia đình. Từ việc chăn bò thuê, cào phân phơi để bán đến ra đồng thả lưới giăng câu…

Anh Đặng chịu thương chịu khó làm lụng sớm hôm để lo cho mẹ vợ và vợ - Ảnh: Internet
Trời nắng chang chang, anh Đặng vẫn không ngại khó đi giăng lưới - Ảnh: Internet

Quả ngọt sau gần chục năm sống bên nhau chính là đứa con sắp chào đời của vợ chồng anh chị. 

Xúc động, giọng anh Đặng run run khi chia sẻ với PV Vietnamnet: “Lần khám thai gần nhất bác sĩ cho biết thai nhi phát triển tốt. Vợ chồng tôi mừng lắm”.

Xu hướng tìm kiếm: câu chuyện cảm động, câu chuyện xúc động, long an, chuyện tình yêu cảm động, chàng trai cưới vợ bại liệt .

Minh Cát (T.H)

Có thể bạn quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Phụ nữ sức khỏe Like