Chuyện đời buồn của người mẹ quét rác và hai đứa trẻ ngờ ngệch suốt 10 năm ôm gấu bông rách vì ngỡ là... bố

Dù ăn cơm, nằm ngủ hay theo mẹ ra chợ quét rác, hai bé gái thiểu năng vẫn thay nhau ôm khư khư con gấu bông rách vì tưởng đây là bố.

PV Trí Thức Trẻ tìm đến chợ Phú Đa (xã Duy Thu, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam) để gặp 3 mẹ con chị Nguyễn Thị Đồng Tâm (41 tuổi). Chị Tâm làm nghề quét rác trong chợ, có hai đứa con gái đều bị thiểu năng trí tuệ do ảnh hưởng của chất độc màu da cam.

Hàng ngày, chị Tâm đều chở hai đứa con vào chợ để vừa làm việc vừa trông con. Nhìn người phụ nữ gầy còm, mặc chiếc áo cũ rích, sờn màu cùng hai đứa trẻ lúc nào cũng giành nhau con gấu bông rách bươm, ai cũng phải ứa nước mắt.

Hàng ngày, chị Tâm chở theo hai đứa con vào chợ để vừa làm việc vừa trông chừng chúng - Ảnh: Trí Thức Trẻ

Khi được hỏi về chú gấu bông mà hai bé gái thường giành nhau, chị Tâm giải thích rằng hai bé đều không có cha từ lúc sinh ra, con gấu bông là kỷ vật duy nhất mà người bố của bé lớn để lại trong một lần ghé thăm cách đây khoảng 10 năm, từ đó đến nay không có tin tức gì nữa. Lúc nhỏ hai bé gái thường hỏi mẹ bố đâu, chị đành nói dối bố chúng chính là con gấu bông đó. Từ đó, chúng cứ nghĩ đây là bố thật nên ôm ấp suốt ngày.

Suốt 10 năm trời, hai cô bé thiểu năng vẫn nghĩ đây là bố mình - Ảnh: Trí Thức Trẻ
Con gấu bông rách như vật quý đối với hai đứa trẻ đáng thương - Ảnh: Trí Thức Trẻ

Chị Tâm sinh ra đã mang trong mình căn bệnh chất độc da cam. Hai lần sinh con với hai người đàn ông khác nhau, chị đều bị chối bỏ, phụ bạc. Hơn 10 năm qua, một mình chị miệt mài quét rác mưu sinh nuôi hai đứa con bệnh tật. Người dân trong chợ ai cũng biết hoàn cảnh của ba mẹ con và thường hay giúp đỡ.

Bữa trưa của ba mẹ con chỉ có cơm ăn với nước mắm - Ảnh: Trí Thức Trẻ

Con gái lớn của chị Tâm tên Mẫn, đã 14 tuổi nhưng trí óc chỉ như đứa trẻ lên hai. Mẫn là kết quả mối tình giữa chị Tâm và người đàn ông gần nhà. Mẫn ăn rất khỏe và cơ thể phát triển rất nhanh nhưng lại tỉ lệ nghịch với trí não. Thấy con không được bình thường, người đàn ông vô tâm đã lẳng lặng bỏ đi khi bé Mẫn còn chưa đầy tháng. Bốn năm sau, ông âm thầm về thăm con một lần, mua tặng con gấu bông rồi bỏ đi biệt tích.

Hai lần sinh con với hai người đàn ông khác nhau, chị đều bị chối bỏ, phụ bạc - Ảnh: Trí Thức Trẻ

Nuốt nước mắt vào trong, chị Tâm cố gồng mình nuôi đứa con thơ dại. Một ngày năm 2008, chị Tâm đem lòng yêu thương một anh xe ôm ở chợ. Cứ ngỡ từ đây hạnh phúc sẽ mỉm cười với người phụ nữ bất hạnh nhưng đến ngày chị sinh con gái thứ 2 tên Phương (7 tuổi), nghe bác sĩ thông báo bé Phương cũng mắc bệnh như mẹ, cha đứa trẻ cũng bỏ xứ đi biệt tích.

Hai lần đều bị người đàn ông mình yêu nhẫn tâm ruồng bỏ, chị Tâm ngày càng gầy yếu, nay tóc đã rụng gần hết. Vì các con, sợ một mai mình chết đi sẽ không ai lo cho chúng, chị cố gắng chịu đựng nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần để gắng gượng trụ vững và nuôi con được chừng nào hay chừng đó.

Mọi sinh hoạt của hai bé gái bao năm nay đều một tay chị lo liệu - Ảnh: Trí Thức Trẻ
Ngày qua ngày, hai đứa trẻ thiểu năng cùng mẹ khác cha lại theo mẹ ra chợ mưu sinh. Chị Tâm cầm chổi đi trước, hai đứa trẻ ôm gấu bông líu ríu theo sau. Chị tâm sự hiện tại chỉ biết cố gồng gánh nuôi con, nước mắt không còn để chảy nữa - Ảnh: Trí Thức Trẻ
Thương hoàn cảnh của chị Tâm, một số tiểu thương trong chợ vẫn thường cho quà bánh hai đứa trẻ - Ảnh: Trí Thức Trẻ

Mỗi ngày làm việc từ chiều đến tối, chị Tâm được trả khoảng 30 ngàn đồng, cố gắng tiết kiệm hết mức cũng đủ rau cháo qua ngày cho ba mẹ con. Tuy nhiên, những ngày trái gió trở trời, ba mẹ con lại đau đớn dữ dội. Lúc này, hàng xóm và những tiểu thương trong chợ lại góp chút tiền đưa chị để mua thuốc giảm đau.

Không có bạn chơi cùng, nhà lại quá nghèo để mua được đồ chơi nên suốt 10 năm qua hai đứa trẻ vẫn nâng niu con gấu bông rách như vật báu - Ảnh: Trí Thức Trẻ
"Nhiều lúc thấy 2 ôm con gấu rách rồi gọi 'bố, bố' khiến tôi đau như đứt từng đoạn ruột. Nhiều người khuyên tôi nên gửi các con vào trung tâm bảo trợ xã hội cho khỏe thân nhưng tôi nhất quyết không chịu. Sinh ra chúng nó đã không có bố rồi, giờ tôi không thể bỏ rơi chúng được. Nhưng tôi chỉ sợ một ngày tôi chết đi thì không biết ai sẽ lo cho chúng nó đây", chị Tâm nghẹn ngào nói.

Xu hướng tìm kiếm: câu chuyện cảm động, thiểu năng trí tuệ, chất độc màu da cam, bố ruồng bỏ con.

Hà Hà (Tổng Hợp)

Có thể bạn quan tâm

Kết nối với chúng tôi

Phụ nữ sức khỏe Like